Tôi không dám quay đầu lại, càng không dám đi lung tung, chỉ dám lẳng lặng nhích lại gần Tảng Băng Di Động thêm một bước rồi hỏi nhỏ: “Tôi... tại sao tôi lại ở đây? Tôi nhớ rõ ràng là mình đang trên đường về nhà mà, nhưng không hiểu sao đi một hồi lại bị quỷ đánh tường.”
Tảng Băng Di Động vừa đi phía trước vừa thản nhiên đáp: “Cô đã đi nhầm đường ngay từ lúc ra khỏi cửa và tạm biệt cậu công tử bột kia rồi. Người sống thì đi đường dương, người chết đi đường âm. Bạn của cô chết bất đắc kỳ tử, trong lòng còn oán khí, nên sứ giả âm gian đến câu hồn. Con đường đó lúc chưa đóng lại hoàn toàn thì lại vô tình bị cô bắt gặp.”
Nghe xong tôi chỉ biết cạn lời. Cái số tôi đúng là nhọ hết phần thiên hạ!
Thế nhưng, tôi vẫn còn một thắc mắc, vậy nên bèn hỏi luôn: “Vậy tại sao tôi lại gặp Tú Tú đã chết và một hình nhân giấy? Bọn họ còn đuổi theo tôi riết không buông, nhất quyết phải dồn tôi đến Cửu Lang Câu này để làm gì chứ?”
Tảng Băng Di Động khựng lại một chút, dường như đã nghĩ ra điều gì đó, nhưng có vẻ anh không muốn nói, chỉ lắc đầu: “Có lẽ là trùng hợp thôi. Cũng không còn sớm nữa, tôi đưa cô về.”
Tuy rất tò mò, nhưng vì anh đã không muốn nói thì chắc chắn cũng có lý do của mình, nên tôi không hỏi nữa. Dù sao thì mình cũng đã an toàn rồi, cần gì phải làm anh không vui chứ?
Con người ta sống ở đời, đâu phải chuyện gì cũng có thể quá rạch ròi, chuyện gì cũng phải “vạch lá tìm sâu”. Đôi khi, cứ hồ đồ một chút lại hay.
Dẫu vậy, chuyện kia tôi có thể không hỏi, nhưng có một việc tôi nhất định phải biết, đó chính là về hình nhân giấy kia. Tôi luôn có cảm giác nó bám theo tôi chắc chắn là có nguyên do.
Tôi đắn đo một lúc rồi mới dè dặt lên tiếng dò hỏi: “Anh... anh hiểu biết nhiều, có thể giải đáp thêm một thắc mắc của tôi được không?”
Tảng Băng Di Động chỉ “ừm” một tiếng nhàn nhạt.
Trong lòng tôi vui như mở cờ, bỗng dưng cảm thấy anh tuy lạnh lùng thật đấy, nhưng chỉ cần không chọc giận thì cũng là một người rất dễ nói chuyện, dễ gần!
“Anh có biết về hình nhân giấy không? Bà tôi nói hình nhân giấy thường không được điểm nhãn (vẽ mắt). Hôm nay tôi có giúp người ta bê một hình nhân, vốn dĩ nó không có mắt, nhưng lúc bị quỷ đả tường vừa rồi, nó... nó lại có mắt rồi. Hình nhân giấy... mà có mắt thì sẽ... sẽ thế nào ạ?”
Tảng Băng Di Động bỗng dừng bước, đột nhiên quay người lại nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm nghị: “Cô lại đi rước một thứ phiền phức như vậy về à? Phụ nữ đúng là rắc rối.”
Lòng tôi càng lúc càng bất an, nhớ lại ánh mắt của hình nhân giấy lúc nhìn mình, tôi luôn có cảm giác nó muốn chiếm lấy thân xác của tôi vậy...
Tảng Băng Di Động mím môi, bất lực nói: “Nó đã bám theo cô, thì chắc chắn là vì cô đã làm gì đó thu hút sự chú ý của nó. Thông thường, sau khi được điểm nhãn, người đầu tiên mà hình nhân giấy quấn lấy chính là người đầu tiên nó nhìn thấy.”
Vậy là... mình chính là người đã điểm nhãn cho hình nhân giấy đó sao?
Tôi chết lặng cả người, sống lưng không khỏi dâng lên từng luồng hơi lạnh, tay cũng vô thức nắm chặt lại thành nắm đấm. "Xì!" Đau quá đi mất.
Bỗng nhiên, một cơn đau nhói truyền đến từ lòng bàn tay, lúc này tôi mới sực nhớ ra một chuyện nhỏ mà mình đã lơ đãng bỏ qua từ lâu!
Chuyện là ngay trong hôm nay, sau khi khiêng hình nhân giấy xong, mẹ bỗng gọi tôi từ phía sau. Tôi giật nảy mình, và trong khoảnh khắc đó, lòng bàn tay và ngón tay tôi bị nan tre cứa rách, máu lập tức ứa ra. Để mẹ không lo lắng, tôi đã vội giấu tay ra sau lưng, mà nào ngờ, hình nhân giấy cũng đang ở ngay đó...
Vậy là, hình nhân giấy đã dính máu của tôi, và hai cái thứ trông không ra con mắt kia chính là do máu của tôi dính vào mà thành!
Thấy sắc mặt tôi trắng bệch, trông có vẻ rất không ổn, Tảng Băng Di Động đành bất đắc dĩ dừng bước: "Lại sao nữa đây."
Tôi chột dạ nuốt nước bọt: "Nếu như... hình nhân giấy dính máu, à không... nói chính xác hơn, nếu như mắt của hình nhân giấy vô tình được điểm bằng máu người, thì... sẽ thế nào ạ?"
Sắc mặt Tảng Băng Di Động thoáng thay đổi, anh im lặng nhìn tôi một lúc lâu rồi mới nói: "Đừng nói với tôi người đó chính là cô nhé."
Đối diện với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của anh, tôi vừa sợ hãi vừa chột dạ, khẽ gật đầu.
Tôi có thể thấy rõ sự cạn lời và ánh mắt như muốn xiên tôi của anh.
"Thật không biết phải nói cô thế nào nữa, thành sự thì không đủ, bại sự thì có thừa. Cô gặp rắc rối to rồi đấy. Hình nhân giấy là thứ khó đối phó nhất, sau này cô đừng mong có ngày lành nữa. Nó sẽ bám theo cô mọi lúc mọi nơi, cho đến khi gϊếŧ chết và thay thế cô."
Tôi sợ chết khϊếp, không thể ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.
Tảng Băng Di Động thấy bộ dạng lòng tro dạ của tôi, bỗng nhếch môi cười nhạt: "Nhưng cũng đừng quá lo lắng. Tạm thời nó chưa làm gì được cô đâu. Chỉ cần cô ngoan ngoãn ở yên trong nhà, nó sẽ không thể đến gần cô được."
"Cầm lấy thứ này, đừng tháo ra." Nói rồi, anh lấy ra một miếng ngọc bội đưa cho tôi, đoạn còn bồi thêm một câu: "Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi. Cô chỉ cần biết nó dùng để giữ mạng cho cô là được."
Vốn dĩ tôi cũng định hỏi, nhưng anh đã nói vậy rồi, tôi đành phải ngoan ngoãn ngậm miệng lại thôi.
Suốt đường đi không ai nói với ai câu nào. Tôi cứ đi theo sau anh, chẳng biết đã bao lâu thì đột nhiên đã về đến nhà. Anh ta đứng trong sân, nhàn nhạt nói: "Dạo này đừng ra ngoài nữa. Cứ ở yên trong nhà là tốt nhất."
Tôi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Vốn là người quý trọng mạng sống nhất, nên đương nhiên tôi sẽ nghe theo lời anh.
Bà nội nghe thấy tiếng động ngoài cửa liền vội vàng chạy ra: "Nguyệt Nguyệt? Có phải con về rồi không?"