Thấy chúng ngày càng áp sát, tôi nghiến răng, đành phải lao về phía con đường nhỏ đó. Và quả nhiên, tôi đã đoán không sai. Ngay khi tôi vừa đặt chân lên con đường này, chúng liền không truy đuổi gắt gao nữa, mà thay vào đó chỉ lẳng lặng bám theo ở một khoảng cách không xa không gần.
Lòng tôi cũng dần chùng xuống. Cứ đi tiếp thế này thì sẽ thật sự tiến vào địa phận của Cửu Lang Câu. Từ nhỏ đến lớn, bà nội đã dặn đi dặn lại rằng, bất kể có xảy ra chuyện gì cũng tuyệt đối không được bước chân vào Cửu Lang Câu dù chỉ nửa bước, nếu không tôi chắc chắn sẽ phải chết.
Phải làm sao đây, phải làm sao bây giờ!
Chạy đã lâu, trời cũng đã sẩm tối, từng cơn gió lạnh lẽo thổi qua. Tôi không kìm được mà ngoảnh lại nhìn, và dưới ánh trăng quỷ dị, tôi kinh hãi nhận ra chẳng biết từ lúc nào sau lưng mình đã xuất hiện một đám đông lúc nhúc những "người" cụt tay cụt chân, không đầu hoặc mất nửa cái đầu, đang đi theo sau Tú Tú và hình nhân giấy kia, tất cả đều đang nhìn tôi chằm chằm.
Da đầu tôi như muốn nổ tung, tứ chi đã tê rần. Tiến cũng là chết, mà lùi lại càng là chết. Cảm giác tuyệt vọng lập tức bao trùm lấy tôi.
Tôi đột ngột dừng bước, rồi như phát điên mà lao vào khu rừng bạch đàn bạt ngàn bên cạnh. Lạ thay, những thứ bám theo sau lưng dường như sững lại, chỉ đứng yên lặng nhìn tôi.
Chẳng lẽ... là bị lỗi game rồi sao?
Kệ đi, đằng trước không thể tới, đằng sau không thể lùi, vậy thì mình chỉ có thể tìm một lối đi khác mà thôi!
Rừng bạch đàn nhà ai mà tốt thế không biết, cây vừa to vừa cao thế này mà không bán đi, đường thì khó đi muốn chết, hu hu hu...
Khi tôi lén quay đầu nhìn lại, đám "người" kia vẫn đứng bất động nhìn tôi chằm chằm. Ngay lúc tôi vừa thở phào nhẹ nhõm, thì đột nhiên tôi cảm thấy toàn thân lạnh toát và mệt mỏi rã rời, và cũng chính lúc đó, đám "người" kia đột nhiên cử động!
Tôi kinh hãi trong lòng, vội vàng gượng dậy chạy tiếp. Nhưng ngay giây sau, vô số cánh tay đột ngột trồi lên từ lòng đất, cố gắng túm lấy chân tôi. Tôi sợ đến mức hét lên một tiếng rồi lại cắm đầu chạy. Chưa hết, trên những cây bạch đàn còn lơ lửng những cái "xác" thiếu tay, rụng đầu hoặc chi chít lỗ thủng trên người.
Không khí cũng sực lên một mùi hôi thối đến buồn nôn, giống như vừa rơi vào một chuồng lợn đã chết và phân hủy từ nhiều ngày trước.
Tôi không thể chịu đựng được nữa, vội vịn lấy một cây bạch đàn rồi nôn thốc nôn tháo. Bỗng nhiên... tôi cảm thấy có thứ gì đó rơi xuống gáy mình...
Lạnh toát... Lòng tôi tràn ngập nỗi sợ hãi, tôi run rẩy đưa tay lên sờ gáy. Đó là một vật hình tròn, sờ vào có cảm giác nhớp nháp, dính dính, khiến người ta tê dại cả da đầu. Hình như... thứ đó vẫn còn đang ngọ nguậy...
Tôi run rẩy đưa tay ra trước mắt nhìn, và lập tức không kìm được mà hét lên kinh hãi. Đó... đó là một con mắt đã thối rữa!
Hình như... hình như đó là mắt người. Con mắt đó tuy đã thối rữa, nhưng... nhưng dường như nó vẫn đang chuyển động, trên đó còn lúc nhúc toàn là giòi bọ!
Tôi sợ đến mức nhảy dựng lên, dùng hết sức ném văng con mắt đó đi, nhưng cái cảm giác nhớp nháp trên tay vẫn khiến tôi không ngừng buồn nôn.
Vừa chạy, tôi vừa cố nén cơn buồn nôn, nhăn nhó nhìn vào tay mình. Eo ôi! Ghê quá, vẫn còn hai con giòi nhỏ bám trên đó chưa được hất sạch!
Ọe
Muốn rửa tay quá đi, nhớ ba mẹ, nhớ bà nội quá, hu hu hu...
Mình sắp hết sức rồi, trời muốn diệt mình rồi, mạng này coi như toi... hu hu.
Tôi bèn nhổ nước bọt ra tay, rồi chùi vội vào thân cây. Cuối cùng cũng thoát khỏi được cái cảm giác nhớp nháp khó chịu đó rồi, nhưng mà... cái tay này hôi quá đi mất, không muốn nó nữa!
Cứ mải miết chạy mà không để ý dưới chân, hình như tôi còn vô tình giẫm gãy mấy cánh tay nữa... Từng tràng gào thét ai oán vang lên khiến tôi không khỏi run lên bần bật!
Thế nhưng tôi không thể dừng lại, cũng không dám dừng lại, vì chỉ cần dừng lại thôi là toi đời thật sự. Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên ngay sau lưng tôi, dường như còn ở rất gần: "Cô bé ơi, cháu có thấy mắt của ta đâu không... Mắt của ta bị mất rồi..."
Á á á á á! Mẹ ơi, ai đó cứu con với!
Tôi không dám trả lời. Bà nội từng dặn không được nói chuyện với ma quỷ, nếu không sẽ dễ bị chúng nó dụ đi mất. Con là cục cưng của bà, là con gái ngoan của ba mẹ, con nghe lời lắm mà, làm ơn đừng bắt con đi, hu hu hu!
"Sao mắt của ta lại cắm trên cành cây thế này, là đứa nào! Là đứa nào làm! Ta phải móc mắt nó ra để đền cho ta!" Ờ... cắm trên cành cây ư? Chắc là do lúc nãy mình vung tay mạnh quá nên nó bay lên đó rồi!
Nhưng tôi thật sự không cố ý, mà cũng chẳng dám thừa nhận, chỉ đành giả vờ không nghe thấy gì rồi co cẳng chạy nhanh hơn.
Giọng nói già nua kia tràn đầy phẫn nộ, khiến trong lòng tôi không khỏi dâng lên cảm giác tội lỗi và chột dạ.
Cùng lúc đó, giọng nói ấy ngày một gần hơn: "Cô bé đằng trước ơi~ Cháu chạy đi đâu thế~ Cháu có thấy con mắt còn lại của ta đâu không~"
Lời còn chưa dứt, tôi cảm giác như mình vừa giẫm phải thứ gì đó, nó còn... vỡ toác ra nữa!
Tôi vô thức cúi đầu nhìn xuống, và không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh. Đó là một con mắt.
Xong rồi, xong rồi, lần này thì toi thật rồi!
Quả không ngoài dự đoán, ngay giây tiếp theo, giọng nói già nua và giận dữ ấy đã vang lên ngay sau lưng, cách chưa đầy một mét: "Hóa ra là mày đã cắm mắt của tao lên cành cây, bây giờ lại còn giẫm nát con mắt còn lại của tao nữa!"
"Trả mắt lại cho tao~ Trả mắt lại đây!" Cùng với tiếng nói của mụ, từng luồng mùi tanh tưởi và thối rữa cứ thế xộc thẳng vào mũi tôi. Tôi cố nén cơn buồn nôn đang cuộn trào trong dạ dày, ra sức chạy thục mạng.
Bóng người già nua kia cũng truy đuổi gắt gao ở phía sau. Không những vậy, trong khu rừng bạch đàn này còn bắt đầu đổ xuống một cơn mưa giòi bọ lẫn trong máu!
Tôi sắp suy sụp đến nơi rồi, vội vàng cởi chiếc áo khoác chống nắng đang mặc trên người trùm lên đầu, cố gắng hết sức để ngăn những thứ kinh tởm đó chạm vào tóc mình.
Ngay lúc tôi đang hoảng loạn không biết phải chạy đi đâu, thì mắt cá chân đột nhiên bị một bàn tay tóm chặt lấy. Do quán tính, cả người tôi ngã nhào về phía trước, bàn tay cũng vô tình cắm phập vào... miệng của một cái đầu lâu.
Giọng nói phía sau cũng đã ngay sát bên tai, và một bàn tay lạnh lẽo, nhớp nháp, hôi thối cũng đang siết chặt lấy cổ tôi.
"Hê hê~ Con nhóc này~ Sao mày chạy khỏe thế hả, làm bà già này mệt chết đi được. Cuối cùng cũng bắt được mày rồi, đưa mắt của mày cho tao nào~ hê hê~"
Nói xong, mụ ta lật người tôi lại để đối mặt với mụ. Ngay khoảnh khắc nhìn rõ bộ mặt thật của mụ ta, dạ dày tôi lại một lần nữa cuộn lên dữ dội.
Cái đầu của con quỷ già này đang treo lủng lẳng trên vai, lúc này mụ đang nghiêng đầu, ngoác cái miệng rộng ngoác ra và lè chiếc lưỡi dài thượt nhìn tôi. Da thịt trên mặt mụ lỏng lẻo dính vào xương, bên dưới là lũ giòi bọ đang lúc nhúc ngọ nguậy, thỉnh thoảng còn có những mảng thịt thối rữa rơi lả tả xuống...