Chương 33

Chưa kịp hoàn hồn trở lại, thì phía trước con đường lại xuất hiện một bóng người… Không, không phải một, mà là hai! Hai bóng người đó bỗng “vυ"t” một cái đã đứng sừng sững ngay trước mắt tôi, chúng cứ thế mà nhìn chằm chằm tôi từ trên cao xuống!

Một trong số đó không ai khác, chính là Tú Tú, người vừa mới qua đời ngày hôm qua!

Còn cái kia… chính là con hình nộm giấy mà tôi vừa giúp ba của Vân Vân khiêng vào!

Thế nhưng… con hình nộm giấy đó không biết vì sao lại có thêm một đôi mắt. Tôi nhớ hồi nhỏ, khi làng có đám tang, có một người thợ làm đồ mã kéo xe đẩy đi ngang qua cửa nhà tôi. Trong số những món đồ mã đó, tôi đặc biệt nhớ có một đôi hình nộm giấy bé trai bé gái trông rất đẹp, nhưng tiếc là chúng lại không có mắt.

Lúc đó tôi còn nhỏ, chỉ thấy đôi hình nộm giấy bé trai bé gái đó rất đẹp và cũng muốn có chúng. Thế là, tôi cứ quấn lấy bà nội, nằng nặc đòi bà làm cho tôi những con hình nộm như vậy để chơi.

Bà nội tôi vừa nghe xong, khuôn mặt vốn hiền từ bỗng chốc trở nên nghiêm nghị hẳn. Bà dặn dò tôi đủ điều, rằng những thứ này không phải là búp bê hay đồ chơi gì đâu, mà là để chôn cất cùng người chết, là điềm gở, thậm chí còn có thể ăn thịt người nữa!

Tôi vừa nghe xong liền sợ hãi tột độ, thế nhưng vẫn cố gắng hỏi ra nghi ngờ trong lòng: “Tại sao hình nộm giấy lại không có mắt ạ? Không có mắt thì chẳng phải chúng sẽ không nhìn thấy đường sao?”

Bà nội tôi giải thích rằng, hình nộm giấy vốn dĩ là âʍ ѵậŧ, là những thứ tà ác. Một khi chúng được điểm mắt, thì lập tức sẽ sống lại. Chúng sẽ nhiễm khói lửa nhân gian mà thành tinh, rồi cứ thế mà bám theo con không rời, dù có cố gắng thế nào cũng không thể nào vứt bỏ được đâu. Một khi không kiểm soát tốt, chúng sẽ lấy đi mạng sống của con. Thế nhưng, nếu như có thể kiểm soát được nó, thì con lại có thể dùng nó để trừ tà, tránh tai họa.

Tuy nhiên, người giấy vốn dĩ đã mang tà tính, muốn khống chế chúng gần như là điều không thể, cho nên dù là thợ làm đồ giấy có cao tay đến đâu cũng sẽ không dễ dàng điểm nhãn cho chúng.

Tú Tú đã chết đang nức nở nhìn tôi, đôi mắt rỉ ra lệ máu, còn người giấy kia thì lại cười một cách quái dị, muốn dán chặt vào người tôi.

Tôi nào đã từng thấy cảnh tượng thế này bao giờ, sợ đến mức hét toáng lên một tiếng. Bản năng sinh tồn trỗi dậy đến tột cùng, tôi bật phắt dậy, quay người bỏ chạy.

Thế nhưng, chỉ vừa chạy được hai bước, tôi đã chết sững. Phía trước cũng có Tú Tú và người giấy kia!

Lần đầu tiên cận kề cái chết như vậy, tôi ngược lại bình tĩnh hơn, bắt đầu quan sát xung quanh. Chỉ cách đó không xa, ngay trước mặt người giấy và Tú Tú chừng ba bốn mét, có một con đường nhỏ rẽ nhánh, nhưng con đường đó lại dẫn lên hậu sơn!

Cũng chính là Cửu Lang Câu!

Tôi do dự. Cửu Lang Câu cũng rất nguy hiểm, ngay cả những người già đã sống ở đây cả đời cũng không dám dễ dàng đặt chân đến, mà tôi cũng là người lớn lên cùng những câu chuyện về Cửu Lang Câu!

Nơi đó không chỉ là chỗ chôn cất trẻ sơ sinh chết yểu, mà còn là bãi tha ma nổi tiếng khắp mười làng tám xóm!

Lịch sử của Cửu Lang Câu đã có từ rất lâu rồi, nghe nói nó đã tồn tại từ thời Càn Long nhà Thanh. Người thời đó vẫn còn giữ tư tưởng trọng nam khinh nữ, và Liễu gia thôn đương nhiên cũng không ngoại lệ.

Hễ một gia đình nào có nhiều hơn hai bé gái, thì thường chỉ có một đứa được sống... còn đứa kia, tự nhiên sẽ bị vứt bỏ. Chẳng biết từ bao giờ, Cửu Lang Câu hẻo lánh và hiểm trở đã trở thành nơi an nghỉ của những bé gái đáng thương này.

Bà nội tôi còn kể rằng, nguyên mẫu ban đầu của Cửu Lang Câu ngày trước là những tòa "Tháp Nữ Anh". Hễ là bé gái bị vứt bỏ đều bị ném vào trong tòa tháp đó. Vào lúc nửa đêm, người ta còn có thể nghe thấy tiếng khóc xé lòng văng vẳng từ trong tháp vọng ra.

Bất cứ ai đã vào trong Tháp Nữ Anh thì không một ai có thể sống sót trở ra. Tháp Nữ Anh cao đến mấy chục mét, toàn bộ thân tháp đều được xây kín, chỉ trừ một lỗ hổng ở giữa để người ta tiện vứt các bé gái vào.

Lâu dần, bên trong chất đầy xương cốt, một tòa Tháp Nữ Anh đầy rồi thì người ta lại xây thêm một tòa khác. Nghe các cụ đời trước kể lại, Cửu Lang Câu đã có hơn mười tòa Tháp Nữ Anh, thời gian trôi qua, nơi đó âm khí nặng nề, người thường sẽ không dám lại gần.

Về sau, sau khi nhà Thanh sụp đổ, đất nước lại chìm trong khói lửa chiến tranh với ngoại xâm. Hễ có chiến tranh là có chết chóc. Với bao nhiêu thi thể không ai đến nhận, người có tiếng nói ở địa phương bèn vứt hết những thi thể này vào trong Tháp Nữ Anh rồi châm lửa đốt.

Điều khiến người ta kinh hãi nhất là, lúc châm lửa, từ trong Tháp Nữ Anh còn vọng ra tiếng gào khóc thảm thiết của trẻ sơ sinh...

Dân làng đoán rằng, có lẽ đã có người không nỡ lòng nên đã lén lút mang đồ ăn đến cho chúng, nhờ vậy mà những bé gái đó mới sống sót được...

Nay một mồi lửa thiêu rụi, những đứa trẻ đó không thể thoát ra ngoài, bị thiêu sống, chẳng phải sẽ gào khóc đến xé lòng ở bên trong hay sao?

Sau này, trong thời kỳ "Phá Tứ Cựu", những tòa Tháp Nữ Anh đó cũng bị dỡ bỏ. Nghe nói, những người đến dỡ bỏ Tháp Nữ Anh lúc đó đều không cầm được nước mắt, bởi vì xương trắng đã chất thành núi, có thể tưởng tượng được nơi đó đã tạo ra bao nhiêu sát nghiệt.

Mặc dù nơi đó đã bị dỡ bỏ, nhưng vẫn có người lén lút mang trẻ sơ sinh bị vứt bỏ đến đó.

Không chỉ vậy, nơi đó còn chôn cất rất nhiều người không có mộ phần đàng hoàng. Lâu ngày, không ít ngôi mộ đã sụp lở quá nửa, thậm chí còn có thể lờ mờ nhìn thấy những cỗ quan tài đen ngòm bên trong.

Vừa nghĩ đến đây, tôi đã không kìm được mà toàn thân run lên bần bật. Thế nhưng, tôi đã không còn đường lui nữa rồi. Cả phía trước lẫn phía sau đều đang dồn ép từng bước, và tôi mơ hồ có cảm giác rằng chúng đang cố tình dồn tôi về phía Cửu Lang Câu...

Nhưng dù là vậy, tôi cũng đành phải cắn răng mà đi tiếp. Cùng lắm thì... cùng lắm thì đến lúc đó tôi sẽ tùy cơ ứng biến, tìm đường xuyên qua rừng mà ra ngoài. Không có đường thì tôi sẽ tự mình mở ra một con đường cho riêng mình!