Bà nội khẽ thở dài một hơi sầu não, không nói thêm gì nữa mà chỉ lững thững bước vào gian nhà chính, thắp thêm một nén hương vào khám thờ. Sau đó, bà vừa quỳ vừa lạy, miệng thì không ngừng lẩm bẩm khấn vái, tôi còn loáng thoáng nghe thấy cả tên của mình trong đó...
Về pho tượng Âm Dương trong khám thờ ấy, tôi đã từng hỏi bà đó là gì, nhưng lần nào bà cũng lảng tránh không trả lời, thậm chí còn không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi luôn có cảm giác bà đang giấu tôi một bí mật động trời, nhưng khi hỏi mẹ thì mẹ cũng không biết.
Mẹ kể rằng khi mẹ mới về đây, pho tượng này đã ở đó rồi. Mẹ còn nói bà nội cực kỳ coi trọng pho tượng này, ngày nào cũng đến quỳ lạy, hương khói thì chưa bao giờ tắt. Ngay cả những lúc đang làm việc ngoài đồng, bà cũng phải canh giờ để chạy về thắp nén hương nối tiếp trước khi nén cũ cháy hết. Thời đó còn chưa có điện thoại di động, cũng không hiểu sao bà lại có thể canh giờ chuẩn đến như vậy.
Hoàn hồn lại, tôi không dám nhìn thêm nữa, vội vàng cầm lấy món đồ đã mua cho Tú Tú rồi đi thẳng đến nhà cô ấy.
Mẹ tôi vừa thấy tôi đến thì sững người lại, rồi vội vàng kéo tôi ra một góc, hạ thấp giọng nói: “Sao con lại đến đây? Không phải mẹ đã dặn con ở yên trong nhà rồi sao? Mau về đi, đây không phải là nơi con nên đến đâu.”
Tôi đành bất đắc dĩ giải thích: “Con hỏi bà nội rồi ạ, bà đồng ý cho con đến. Con chỉ đứng ngoài thắp hương thôi, không vào trong linh đường đâu, mẹ cứ yên tâm.”
Mẹ tôi nhìn tôi một cách bán tín bán nghi: “Thật không? Không lừa mẹ đấy chứ? Bà nội con làm sao có thể đồng ý cho con đến nơi thế này được…”
Tôi vội ngắt lời bà đang lải nhải: “Thật mà mẹ, thật hơn cả chữ thật luôn. Nếu mẹ không tin thì cứ gọi điện cho bà nội để xác nhận đi ạ.”
Có lẽ là do ánh mắt của tôi quá đỗi chân thành, nên mẹ tôi cũng tin. “Thôi được rồi, vậy con đi nhanh rồi về nhanh nhé. Nhưng phải nhớ kỹ lời bà nội dặn, tuyệt đối không được vào trong linh đường, thắp hương xong là phải về ngay lập tức.”
Tôi gật đầu lia lịa: “Con biết rồi, biết rồi ạ.”
Nhà của Tú Tú trước đây tôi vẫn thường xuyên lui tới, nên cũng coi như là quen thuộc. Tôi đứng bên ngoài linh đường thắp cho Tú Tú một nén nhang, sau đó đưa đồ cho bác gái của cô ấy rồi định bụng rời đi ngay, vì tôi sợ rằng nếu ở lại thêm nữa, mình sẽ không kìm được mà bật khóc thành tiếng.
Trước khi đi, tôi lại không kìm được mà liếc nhìn di ảnh của Tú Tú. Linh đường của cô ấy được đặt đối diện với cửa chính, trong ảnh, cô ấy đang cười một nụ cười thật hạnh phúc. Chỉ tiếc là… cô ấy sẽ chẳng bao giờ cười được nữa rồi. Tôi cứ thế ngây người nhìn chằm chằm vào di ảnh của Tú Tú, trong đầu toàn là những cảnh tượng chúng tôi từng đùa giỡn, vui cười bên nhau.
Ngay lúc tôi đang thất thần, Tú Tú trên di ảnh đột nhiên chớp mắt hai cái, khóe miệng cũng nhếch lên một nụ cười đầy giễu cợt…
Tôi kinh hãi đến sững sờ, vội vàng dụi mạnh mắt mấy cái. Nhưng khi nhìn lại, di ảnh đã trở lại bình thường…
Thế nhưng, tôi luôn có cảm giác rằng chuyện vừa rồi không phải là ảo giác, mà là Tú Tú đã thực sự chớp mắt!
Giữa trời nóng như đổ lửa, xung quanh là tiếng người nói chuyện, mọi thứ dường như vẫn rất đỗi bình thường. Vậy mà không hiểu sao, trong lòng tôi lại dấy lên từng cơn hoảng hốt, sống lưng cũng lạnh toát.
Nghĩ lại những chuyện đã trải qua mấy ngày nay, tôi không dám ở lại thêm một giây nào nữa, vội vàng lao ra khỏi cửa. Vậy mà, ngay khoảnh khắc tôi vừa quay người, cái cảm giác da đầu tê dại như muốn nổ tung kia lại đột ngột ập đến. Cùng lúc đó, cảm giác có người đang nhìn trộm sau lưng cũng xuất hiện trở lại!
Toàn thân tôi nổi hết cả da gà. Chẳng hiểu tại sao, nhưng linh tính mách bảo tôi rằng, ánh mắt đó là của Tú Tú!
Trong lúc hoảng loạn, tôi vô tình đâm sầm vào một người dân làng đang khiêng một hình nhân thiếu nữ bằng giấy. Cú va chạm khiến tôi ngã chổng kềnh, mà người bị tôi đâm phải lại chính là bố của Vân Vân.
Chú ấy bị tôi đâm vào nên giật cả mình, nhưng cũng không hề tức giận, ngược lại còn đặt hình nhân xuống, vội vàng tiến lên đỡ tôi dậy với vẻ mặt đầy lo lắng: “Nguyệt Nguyệt? Cháu không sao chứ? Có bị ngã vào đâu không?”
Tôi lúng túng xua tay, rồi lồm cồm bò dậy: “Dạ không ạ, không sao, cháu khỏe re!”
Bố của Vân Vân dường như thở phào nhẹ nhõm: “Không sao là tốt rồi. Tại chú đang cầm cái này nên không nhìn rõ đường, đυ.ng phải cháu thật là ngại quá!”
Trong lòng tôi thấy hơi áy náy, rõ ràng là tôi đâm phải chú ấy, vậy mà chú ấy còn xin lỗi tôi, thật ngại chết đi được…
Thấy tôi thật sự không sao, bố của Vân Vân dường như nhớ ra điều gì đó, bèn cười nói với tôi: “Đúng lúc mọi người đang bận không xuể. Trước đây cháu với con bé Tú Tú quan hệ cũng tốt lắm đúng không? Vậy thì phiền cháu chuyển giúp chú hình nhân này vào trong sân nhé, chú còn phải đi chuyển mấy hình nhân với ngựa giấy khác nữa.”
Thực ra trong lòng tôi rất sợ hãi và muốn từ chối, nhưng vì bố của Vân Vân đã mở lời nên tôi cũng không nỡ từ chối, đành phải gật đầu đồng ý.
Khi cầm hình nhân bằng giấy đó trên tay, trong lòng tôi không khỏi cảm thấy rờn rợn…