Chương 29

Trong lòng tôi sốt ruột nhưng lại không cách nào chứng minh được, chẳng lẽ phải đi tìm cái gã mặt lạnh như tiền kia để làm chứng sao? Chưa nói đến chuyện có tìm được hay không, liệu anh ta có gϊếŧ mình không đã là cả một vấn đề rồi!

Nhưng tôi không cam tâm, bèn cẩn thận thăm dò: “Nếu như tôi nói... người đàn ông lạnh như băng đó là ma thì sao.”

“Bạn học Liễu Nguyệt Ly! Mong cô chú ý lời nói và hành động của mình. Bây giờ đã là thời đại mới, cô là thanh niên thế hệ mới, là tương lai của tổ quốc, cô phải tin vào khoa học, đừng nói năng hồ đồ nữa. Tôi cho cô cơ hội cuối cùng, chuyện hôm nay và những lời này tôi sẽ coi như cô chưa từng nói, cô về đi!” Viên cảnh sát nam nghiêm nghị phê bình tôi một trận rồi cứ thế ung dung rời đi.

Tôi nhìn bóng lưng anh ta rời đi mà dở khóc dở cười, sao số tôi lại khổ thế này cơ chứ!

Thôi kệ, chuyện đến đâu hay đến đó. Dù sao thì chuyện mình không làm tức là không làm.

Nghĩ một lúc, tôi thấy vẫn còn sớm chán, định đi ăn một bát bún Lão Hữu mà mình hằng ao ước, sau đó ghé qua siêu thị rồi mới về. Dù sao thì mẹ cũng nói, chiều nay mẹ cũng ra phố mua thuốc diệt cỏ Glyphosate, đến lúc đó đi nhờ xe mẹ về cùng là được.

Lên kế hoạch xong xuôi, tôi một mình đi trên con phố nhỏ vừa quen thuộc vừa xa lạ. Hôm nay đúng ngày phiên chợ, người đi chợ cũng rất đông, chen chúc nhau. Hiếm thấy là ven đường còn có người bán chó mèo.

Tuy rất thích động vật nhỏ, nhưng nhà tôi đã có Đại Hoàng rồi, hê hê.

Ăn bún xong, tôi lại mua một túi lớn đồ ăn vặt thập cẩm và một đống đồ chua. Tôi sung sướиɠ ngồi xuống chiếc ghế trước cửa siêu thị, làm thêm một ly trà sữa nướng, quả thực không còn gì hạnh phúc hơn!

Ăn no uống đủ, tôi lại vào siêu thị mua cho bà hai bộ đồ ngủ và một cái quạt máy nhỏ. Bà tôi quen tiết kiệm, quần áo cũng vá đi vá lại, trời nóng nực cũng không bật quạt.

Dù biết mua về nhất định sẽ bị mắng là lãng phí tiền, nhưng tôi cũng biết, bà sẽ rất vui.

Thấy đã ba giờ chiều, tôi gọi điện cho mẹ hỏi mẹ đến đâu rồi thì mẹ lại bảo không đến nữa!

Mặt tôi ngơ ngác: “Không phải đã hẹn là ra phố sao, mẹ không đến thì lát nữa con về kiểu gì, trên thị trấn này cũng không có nhà nghỉ!”

Bên đầu dây của mẹ ồn ào quá, mẹ nói gì tôi chẳng nghe thấy gì cả: “Alô? Mẹ! Bên mẹ đang làm gì thế, ồn quá con không nghe thấy!”

Tôi “alô” một hồi lâu thì điện thoại đột nhiên bị ngắt. Tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại, trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi bất an, đang định gọi lại thì điện thoại của mẹ lại gọi tới.

Vừa bắt máy, mẹ đã nói ngay: “Tú Tú chết đêm qua rồi, giờ mẹ đang phụ giúp công việc, lát nữa ba của Vân Vân ra phố mua đồ lo hậu sự, con đi nhờ xe chú ấy về nhé!”

Khi nghe tin Tú Tú qua đời, tôi suýt chút nữa thì đứng không vững mà ngã quỵ xuống đất. Mới hôm qua thôi, lúc nghe mẹ nói Tú Tú hóa điên, tôi đã buồn bã suốt một hồi lâu. Trong ký ức của tôi, cô ấy vốn là một cô gái nhỏ rất yêu cái đẹp. Vậy mà mẹ lại bảo, dạo gần đây Tú Tú ngày nào cũng đi lang thang khắp làng, còn gia đình bác cả của cô ấy thì cũng chẳng mấy quan tâm, cứ để cô ấy lấm lem bẩn thỉu suốt ngày, chỉ cho cô ấy ăn cơm là xong chuyện.

Tôi vừa mới mua một chiếc váy mới cùng với một ít đồ ăn, định bụng lát nữa về sẽ mang qua cho cô ấy, thế nhưng... cô ấy lại không thể đợi được nữa rồi.

Nỗi buồn thương cứ thế lấp đầy tâm trí, đến khi tôi kịp hoàn hồn thì mẹ đã cúp máy từ lúc nào. Đúng lúc ấy, ba của Vân Vân lái xe dừng ngay trước mặt tôi: "Nguyệt Nguyệt, lên xe đi cháu. Chú đang định gọi điện hỏi xem cháu ở đâu, ai ngờ vừa hay lại nhìn thấy cháu đứng ngay trước cửa siêu thị từ xa."

Tôi đau lòng đến mức gần như không nói nên lời, nhưng phép lịch sự tối thiểu đã ăn sâu vào trong cốt tủy: "Cháu cảm ơn chú... Mẹ cháu nói Tú Tú... cô ấy mất rồi, có thật không ạ..."

Ba của Vân Vân im lặng một lúc rồi khẽ thở dài: "Là thật đó cháu. Sáng nay lúc người ta phát hiện ra thì thi thể đã cứng đờ rồi. Nghĩ lại thì con bé này cũng thật đáng thương, rõ ràng có cả một tương lai tươi sáng phía trước, thật đáng tiếc."

"Thôi, không nhắc chuyện này nữa, chúng ta về trước đã, kẻo mọi người lại chờ sốt ruột."

Tôi lẳng lặng gật đầu, sau khi chuyển hết đồ đã mua lên xe rồi mới ngồi vào chỗ. Thấy tôi có vẻ buồn bã, ba của Vân Vân cũng thuận miệng an ủi vài câu, nhưng tôi cũng chỉ gật đầu đáp lại chứ không nói thêm gì.

Lúc về đến làng thì cũng đã gần bốn rưỡi. Tôi muốn sang nhà Tú Tú xem sao, nhưng bà nội đã về rồi, và bà nhất quyết không cho tôi đi.

Vừa nghĩ đến Tú Tú, nước mắt tôi lại không kìm được mà tuôn rơi: "Tại sao lại không cho con đi? Chuyện Tú Tú hóa điên, mọi người không một ai nói cho con biết thì thôi đi, bây giờ nó mất rồi, ngay cả việc nhìn mặt cô ấy lần cuối con cũng không được hay sao? Bà nội ơi, bà có biết không, Tú Tú là người bạn duy nhất và cũng là người bạn thân nhất của con ở cái làng này. Ngày xưa lúc bị đám trẻ trong làng bắt nạt, cũng chính là cô ấy đã đứng ra che chắn, bảo vệ con. Những chuyện này chẳng lẽ bà không biết sao!"

"Hôm nay con nhất định phải đi gặp Tú Tú một lần, nếu không cả đời này con sẽ phải hối hận, cả đời này con sẽ không thể nào an lòng được. Con xin bà đấy ạ."

Bà nội nhìn tôi với vẻ mặt đầy khó xử, một lúc lâu sau mới dậm chân một cái: "Thôi được rồi, con đi đi. Nhưng con chỉ được đứng nhìn từ xa thôi, tuyệt đối không được vào trong linh đường, càng không được nói chuyện, nghe rõ chưa?"

Dù trong lòng có chút không cam tâm, nhưng tôi biết đây đã là sự nhượng bộ lớn nhất của bà rồi: "Vâng ạ, con xin hứa với bà. Đợi con mang những thứ đã mua cho Tú Tú xong, con sẽ về ngay."