Chương 27

Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng chiêng trống inh ỏi, còn có rất nhiều âm thanh hỗn tạp từ bên ngoài vọng vào, giống như đang ngồi trong lớp học tự học buổi tối, đám học sinh nhân lúc thầy giáo không có mặt mà thì thầm to nhỏ vậy.

Tôi sợ đến nỗi da đầu tê dại, vội vàng rút điện thoại ra xem, đúng nửa đêm mười hai giờ.

Tôi chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt đến thấu xương, cắn răng lao về phía chiếc giường gấp đặt cạnh bàn thờ tượng Âm Dương, trùm chăn kín mít qua đầu, đến tay chân cũng không dám để lộ ra ngoài.

Nhưng những tiếng thì thầm đó vẫn không kiểm soát được mà lọt vào tai tôi. Bất đắc dĩ, tôi đành lấy tai nghe bluetooth nhét vào tai, những tiếng thì thầm đó cuối cùng cũng biến mất.

Mơ mơ màng màng không biết ngủ thϊếp đi lúc nào, tôi cảm thấy trên giường chật chội như có thêm một người, l*иg ngực người đó lạnh băng, bàn tay ôm eo tôi cũng lạnh ngắt: "Cô không nên quay về..."

Lại là câu nói này, trong khoảnh khắc tôi liền tỉnh táo lại, người đàn ông trong giấc mơ đêm qua cũng nói câu này!

Tôi giật mạnh chăn ra, nhưng lại phát hiện phía sau không một bóng người.

"Phù... quả nhiên là mình nghĩ nhiều rồi."

"Nguyệt Nguyệt, mở cửa đi, bà nội không mang chìa khóa..." Tiếng "cộc cộc cộc" đột nhiên vang lên từ ngoài cổng sân.

Nghe thấy giọng bà nội, tôi vội vàng xuống giường định mở cửa chính nhà trên đi ra, nhưng ngay khoảnh khắc chạm vào tay nắm cửa, tôi đột nhiên rụt tay lại, mồ hôi lạnh túa ra trong nháy mắt.

Tôi rút điện thoại ra xem, đã ba giờ sáng. Bà nội mới nói ngày mai mới về, sao có thể đột nhiên về ngay bây giờ được, cho dù bà có muốn về bây giờ, bố tôi chắc chắn cũng không cho, muộn thế này rồi.

Vậy nên... người bên ngoài đó không phải bà nội tôi!

Thấy tôi mãi không mở cửa, cũng không đáp lại, giọng nói ngoài cửa có thêm chút sốt ruột: "Nguyệt Nguyệt con ngủ rồi à? Mau ra mở cửa cho bà nội đi Nguyệt Nguyệt." Hai chữ cuối cùng kéo dài giọng ra, nhưng từ nhỏ đến lớn bà nội tôi chưa bao giờ gọi tôi như vậy!

Rốt cuộc là thứ gì đang gọi mình vậy, sợ quá đi.

Tôi như kẻ trộm rón rén quay lại chui vào trong chăn run lẩy bẩy. Tiếng động ngoài cửa đợi một lúc lâu không thấy mở cửa, đột nhiên bắt đầu đập cửa thật mạnh.

Rầm! Rầm! Rầm! Tiếng sau lớn hơn tiếng trước, như thể đang đập vào tim tôi.

Lúc này tôi đang quay lưng về phía cửa sổ, bên ngoài đột nhiên nổi lên một trận gió, thổi lá cây kêu xào xạc. Bất thình lình, một luồng khí lạnh không rõ từ đâu len lỏi từ lòng bàn chân lên, sau lưng cũng lạnh lẽo, da đầu vừa tê vừa ngứa, cảm giác quen thuộc bị nhìn trộm lại xuất hiện.

Tim tôi đập thình thịch vì căng thẳng, giằng co khoảng nửa tiếng đồng hồ thì tiếng động ngoài cửa biến mất, tôi lại mơ màng ngủ thϊếp đi.

Sáng sớm hôm sau, trời vừa hửng sáng, hai viên cảnh sát hôm qua lại đến. Lúc mẹ tôi gõ cửa gọi tôi dậy, hai người họ đang ngồi trên ghế sô pha, nhìn ngó quanh gian nhà chính nơi có bàn thờ tượng thần Âm Dương.

Vốn dĩ tôi còn định thay quần áo rồi mới ra, nhưng hai viên cảnh sát có vẻ rất vội vàng: "Bạn Liễu, rất xin lỗi đã làm phiền cô sớm thế này, nhưng chúng tôi thật sự có việc rất gấp muốn xác minh với cô."

Tôi nghi hoặc nhìn họ: "Đã tìm ra manh mối gì rồi sao? Có gì tôi có thể giúp được các anh, cứ nói."

Viên cảnh sát nam im lặng một lát rồi nói: "Chúng tôi đã kiểm tra camera giám sát, nghi phạm từng tiếp xúc gần với cô."

Tim tôi giật thót, vội vàng phủ nhận: "Không thể nào! Tôi đi suốt đường về không hề nói chuyện với người lạ nào cả!"

Nữ cảnh sát đột nhiên nhìn tôi với ánh mắt không mấy thiện cảm, cũng không còn dịu dàng như hôm qua. Cô ấy mở một đoạn video giám sát cho tôi xem: "Cô xem cái này đi."

Trong video, lúc tôi vừa xuống xe, vô tình bị một đứa bé đi ngang qua va phải, túi đồ ăn vặt tôi mang theo không may bị bung ra. Đúng lúc đó, một người đàn ông đeo khẩu trang đưa cho tôi một gói khoai tây chiên.

Tôi nhận lấy gói khoai tây, nói cảm ơn anh ta, anh ta không nói gì, quay đầu đi thẳng.

"Chuyện này thì có liên quan gì đến nghi phạm chứ, chẳng phải chỉ là một người qua đường thôi sao?"

Viên cảnh sát nam mím môi nói: "Trước đó chúng tôi đã nhầm, nghi phạm không phải là gã tóc vàng hoe đó. Lúc xảy ra vụ án, gã tóc vàng hoe đang uống rượu ở quán bar Lão Hữu trong huyện, mọi người trong quán bar đều có thể làm chứng cho anh ta, camera giám sát cũng cho thấy anh ta chưa từng rời đi."

"Người đàn ông trong đoạn camera vừa rồi cô xem chính là kẻ theo đuổi nạn nhân. Người đàn ông đó đã bắt đầu theo đuổi bà chủ quán trà sữa từ một năm trước, trước sau đã chi cho cô ấy khoảng năm mươi nghìn tệ."

Trời ạ... vậy là cái chốn bé bằng bàn tay này mà cũng có kiểu án mạng vì tình éo le thế này sao?

Ánh mắt của nữ cảnh sát khiến tôi rất khó chịu, tôi nhíu mày: "Vậy thì chuyện này có liên quan gì đến tôi chứ? Cho dù người đàn ông đó là nghi phạm thì tôi cũng không quen anh ta. Camera cũng cho thấy tôi và anh ta chỉ gặp thoáng qua một lần, anh ta còn chưa nói với tôi câu nào."

Nữ cảnh sát hừ lạnh một tiếng: "Nhưng cô lại ngồi xe của nghi phạm về."

Câu nói này như một quả bom nổ tung trong lòng tôi, mồ hôi lạnh đột nhiên thấm đẫm sau lưng: "Không thể nào, tôi rõ ràng ngồi xe của chú Kiến Tài mà..." Không! Không đúng, đều không đúng!