Tôi từng hỏi tại sao các bạn ấy lại giúp tôi, họ cười nói: "Vì mặt cậu tròn xoe trông dễ véo má lắm, bọn tớ ghét nhất là mấy kẻ bắt nạt người yếu thế. Cậu là người yếu thế đó, nên bọn tớ đương nhiên phải bảo vệ cậu rồi!"
Cứ như vậy, ba chúng tôi trở thành bạn thân nhất. Nhờ có các bạn ấy bầu bạn, tôi cũng dần trở nên cởi mở hơn.
Đang nghĩ ngợi, bỗng dưng tôi thấy ống quần mình bị cắn. Cúi xuống nhìn, thì ra là con Vàng!
Con Vàng hì hục gặm ống quần tôi, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lén nhìn tôi một cái. Thấy tôi nhìn nó, nó liền mừng rỡ ra mặt, xô ngã tôi xuống đất rồi liếʍ lấy liếʍ để mặt tôi. Đúng là nhiệt tình quá mức!
Tôi dở khóc dở cười cầu cứu mẹ, nhưng mẹ tôi chỉ nhún vai, tỏ vẻ bất lực...
Đại Hoàng ở nhà luôn là cục cưng của bà nội, từ sau khi ông nội mất, bà nội coi Đại Hoàng còn quan trọng hơn bất cứ ai. Tôi bất lực từ bỏ việc giãy giụa, mặc cho Đại Hoàng liếʍ mặt mình.
"Đại Hoàng, Đại Hoàng, tao nhớ mày quá, ở nhà mày có ngoan ngoãn nghe lời bà không? Không có ăn bậy bạ đấy chứ?"
Đại Hoàng hừ hừ một tiếng tỏ vẻ bất mãn, tôi xoa đầu nó: "Ôi chao, đừng có nhỏ mọn thế chứ, tao chỉ nói vậy thôi mà, biết mày không đi ăn bậy bạ đâu!"
Mẹ tôi thì ở trong bếp nhìn tôi và Đại Hoàng cười. Chơi chán chê tôi mới nhớ ra mình về nhà lâu như vậy rồi, sao không thấy bố và bà nội đâu nhỉ?
"Mẹ, bố với bà nội ngủ sớm thế ạ, sao không có tiếng động gì cả?"
Tay mẹ tôi khựng lại, bà mím môi thở dài một tiếng: "Bố con với bà nội con đi thôn Bạch Nham rồi, ông Ba con mất rồi."
Tôi nghe vậy thì trợn tròn mắt: "Chuyện này xảy ra lúc nào ạ? Sao mọi người không baonói với con." Ông Ba là anh ruột của ông nội tôi, ông nội tôi có tất cả mười hai anh chị em, nhưng vào thời đó sống sót được cũng chỉ có một nửa, ông Ba là đi làm rể ở thị trấn Bạch Nham.
Tôi lờ mờ còn nhớ hồi nhỏ mẹ tôi có đưa tôi đến nhà ông Ba mấy lần, mỗi lần ra về ông Ba đều cho tôi một đống đồ ăn vặt ngon, còn lén dúi phong bì cho tôi nữa.
Sau này lớn lên thì ít khi đến thăm ông, một là không có thời gian, hai là không có xe đi, thị trấn Bạch Nham cách nhà chúng tôi khá xa, đi xe điện ít nhất cũng phải một tiếng đồng hồ.
Ông Ba không chỉ tốt với tôi mà còn tốt với cả mẹ tôi nữa, nay ông mất mẹ tôi cũng rất buồn, nhưng ở nhà còn một đống gà vịt cần người chăm sóc, nên bà không đi được.
Giọng mẹ tôi nghẹn ngào: "Không phải không muốn nói với con, mà là chưa kịp nói. Mới chiều nay hơn hai giờ, bà Ba con gọi điện thoại nói ông Ba con không qua khỏi, bảo chúng ta qua nhìn mặt ông lần cuối."
Tôi do dự một chút rồi vẫn nài nỉ: "Mẹ, bao giờ ông Ba làm lễ xuất quan ạ, con muốn đi tiễn ông, hồi nhỏ ông đối xử với con tốt lắm..."
Mẹ tôi mím môi từ chối: "Nguyệt Nguyệt, con không cần đi đâu, bố con với bà nội con đã thay mặt cả nhà chúng ta đi rồi, ông Ba con biết con có lòng hiếu thảo này là đủ rồi, bố con với mọi người ngày kia là về rồi."
Tôi mấp máy môi cuối cùng vẫn không nói được gì... Thôi vậy, kết quả này sớm đã nghĩ tới rồi. Từ nhỏ đến lớn, bất kể trong làng có chuyện vui hay chuyện buồn, bà nội chưa bao giờ cho tôi tham gia, cũng chưa bao giờ cho tôi ăn những thứ đồ ăn trong các dịp vui buồn đó.
Tôi từng hỏi họ tại sao, nhưng bà nội luôn dùng một câu để đuổi tôi đi: "Sau này lớn lên rồi con sẽ biết." Từ đó về sau tôi biết, dù có hỏi thế nào cũng không hỏi ra được gì.
Mẹ tôi biết tôi không vui, xoa đầu tôi chuyển chủ đề: "Lần này con về bao lâu, sắp khai giảng rồi mới đi à?"
Tôi buồn bã gật đầu: "Vâng, con định ở nhà với bố mẹ thêm chút nữa, sau này đi làm chắc chắn sẽ bận hơn, lúc đó muốn ở nhà với bố mẹ cũng ít cơ hội hơn."
Mẹ tôi không nói gì, gật đầu rồi tiếp tục nấu sủi cảo. Tôi một bát, Đại Hoàng một bát, hai đứa ăn ngon lành.
Chỉ khi đứng trước đồ ăn ngon, tôi mới có thể tạm thời quên đi phiền não.
Ăn uống qua loa xong, mẹ tôi đã trải giường cho tôi rồi. Tôi tắm rửa xong liền ngả đầu ngủ luôn. Lúc ngủ mơ màng, tôi có một giấc mơ kỳ lạ.
Trong mơ, một người đàn ông mặc áo choàng đen nói với tôi một câu, mày không nên về vào lúc này, sau đó một màn sương mù dày đặc bao phủ lấy ông ta, rồi tôi tỉnh dậy.
Sau khi tỉnh dậy, tôi còn cố ý nhìn đồng hồ mới có bốn rưỡi sáng, trời còn chưa sáng hẳn. Tôi trằn trọc mãi mà không sao ngủ lại được, bất giác lại nghĩ đến cục đá lạnh trên xe.
Rốt cuộc anh ta là ai? Tại sao lại biết địa chỉ nhà mình, tại sao lại xuất hiện trên xe của chú Kiến Tài? Và tại sao lại tỏ ra không hề quen biết chú Kiến Tài chút nào?
Ngày càng nhiều nghi vấn bao trùm lấy tôi. Bỗng nhiên... ngoài cửa sổ nổi gió lớn, cành cây trong sân chập chờn, bị gió thổi kêu xào xạc. Ma xui quỷ khiến thế nào, tôi nhìn ra ngoài qua khe hở của rèm cửa, mơ hồ nhìn thấy một người phụ nữ bụng to đang đứng ngoài sân...
Đến khi tôi dụi mắt nhìn lại thì ngoài sân không còn gì cả. Vốn đang căng thẳng, tôi bỗng thở phào nhẹ nhõm, không ngừng tự an ủi mình. Chắc là do gần đây ngủ không ngon nên bị ảo giác.
Ôm chăn suy nghĩ lung tung một hồi lâu, rồi lại mơ màng ngủ thϊếp đi.
Lần nữa tỉnh lại là do bị đánh thức. Tiếng gà trong nhà mổ ngô chạm vào thùng thức ăn kêu "đông đông". Kéo rèm cửa ra nhìn, bên ngoài nắng vàng rực rỡ.
Lúc tôi xuống lầu, mẹ tôi vừa đi hái rau ở vườn về. Thấy tôi tỉnh, bà vui vẻ nói: "Nguyệt Nguyệt mau lại đây, mẹ hái rau muống với lá khoai lang con thích nhất nè. Lát nữa con muốn ăn cọng rau muống xào chua cay hay rau muống xào tỏi?"
Tôi cười hì hì nhận lấy rổ rau trong tay bà: "Con không kén chọn đâu ạ, chỉ cần là mẹ làm con đều thích. Con phụ mẹ nhặt rau nhé."