Chúng tôi phải nghỉ một lúc lâu mới hồi lại sức. Tôi liếc nhìn anh chàng đẹp trai lạnh lùng bên cạnh, đột nhiên trong lòng cảm thấy hơi khó chịu, có gì đó là lạ.
Chúng tôi ai nấy đều sợ chết khϊếp, tại sao anh ta lại chẳng hề sợ hãi chút nào, còn đứng yên như tượng băng vậy chứ? Trông y như một tảng băng, vẻ mặt cũng lạnh tanh.
Sau khi trải qua phen hú vía vừa rồi, chú Kiến Tài càng trở nên trầm mặc. Chú ấy không nói, cái mặt lạnh kia cũng chẳng hé răng, nên tôi cũng đành im luôn.
Xe chạy thêm khoảng năm sáu phút nữa, mưa đột nhiên tạnh hẳn, mặt trăng cũng ló ra. Ánh trăng sáng vằng vặc chiếu rọi khiến bóng cây hai bên đường trông mờ mờ ảo ảo, như thể có vô số cánh tay đang vẫy gọi người ta...
Trời sáng hơn hẳn, nhưng tôi lại thấy còn đáng sợ, sởn gai ốc hơn cả lúc tối đen như mực ban nãy, cứ có cảm giác ngay giây tiếp theo sẽ có thứ gì đó từ ven đường lao ra.
May mà suốt đường đi chỉ là hú vía chứ không gặp nguy hiểm thực sự. Thế nhưng, ngay khi chúng tôi vừa qua một khúc cua lớn thì đột nhiên phát hiện giữa đường có một ông lão lưng còng, vai vác một cái bao tải lớn, đang đi lại một cách chậm rãi. Chẳng biết ông ta cố tình hay là bị điếc nữa.
Bấm còi inh ỏi mà ông ta cũng chẳng buồn nép vào lề đường lấy một bước. Chú Kiến Tài vốn đã bực bội trong lòng, lập tức nổi cáu, chú hạ cửa kính xe xuống mắng xối xả: “Đêm hôm khuya khoắt lượn lờ giữa đường cái mà không thèm cầm lấy cái đèn pin, ông chê sống lâu quá rồi hả? Đồ dở hơi!”
Ông lão kia quay đầu lại, lạnh lùng liếc chú Kiến Tài một cái, rồi run run rẩy rẩy giơ tay phải lên, chĩa ngón giữa về phía chú...
Chú Kiến Tài: "???? " Đệt, lão già này bị điên hả?
Tôi: “…” Ông cụ cũng cá tính thật đấy...
Ở chỗ chúng tôi, bị giơ ngón giữa là một hành động cực kỳ sỉ nhục và coi thường người khác. Chú Kiến Tài dù là người hiền lành đến mấy cũng không thể nhịn được cơn tức, chú vừa chửi đổng vừa mở cửa xe, lao lên mấy bước túm lấy cổ áo ông lão lưng còng kia, ra vẻ muốn đánh lộn.
Tôi vốn không muốn xen vào chuyện bao đồng, nhưng lại sợ chú Kiến Tài nhất thời nóng nảy lỡ tay đánh chết người thì phiền phức. Tú Tú chơi với tôi cũng khá thân, thôi thì... ra cản chú ấy lại vậy.
Tôi vừa quay người, kéo cửa xe định bước xuống thì một bàn tay to lớn, lạnh như băng đột nhiên nắm chặt lấy cổ tay tôi. Là anh chàng mặt lạnh kia.
Anh ta không còn vẻ cười cợt như lúc nãy nữa, vẻ mặt lạnh băng, đầy mất kiên nhẫn, trong ánh mắt còn thoáng vẻ chán ghét: “Không muốn chết thì đừng xuống xe. Vừa mới nói với cô đừng có xía vào chuyện bao đồng, quay đầu đã quên rồi hả? Ngu ngốc.”
Bị mắng xối xả vào mặt, tôi ngẩn cả người. Từ nhỏ đến lớn chưa từng có ai nói tôi ngu ngốc cả. Được lắm, được, được lắm. Dám chọc vào bà à, anh coi như đá phải... cục bông rồi!
Huhu, vừa hung dữ vừa đáng sợ. Đánh thì không lại... mà chọc vào cũng không dám. Giữa nơi hoang sơn vắng vẻ thế này, lỡ anh ta ngứa mắt gϊếŧ mình quăng xác xuống vực thì mình sẽ chẳng bao giờ được gặp lại bố mẹ, bà nội nữa, hu hu hu...
Mình là Ninja Rùa, mình nhịn!
Tôi lẳng lặng rút cái chân đã bước ra ngoài về, nặn ra một nụ cười méo xệch còn khó coi hơn cả mếu: “Không xuống thì không xuống thôi, anh làm gì mà hung dữ thế... Anh nắm đau tay tôi rồi, thả ra trước đi!”
Anh chàng mặt lạnh tỏ vẻ ghét bỏ, hừ lạnh một tiếng rồi hất tay tôi ra, ngồi về chỗ cũ, thản nhiên nói: “Tôi khuyên cô lần cuối cùng, chuyện không phải của mình thì đừng có xía vào. Muốn sống thì ngoan ngoãn nghe lời tôi, cứ xem tình hình trước đã.”
"Lát nữa đến đầu thôn của cô, lúc ông ta dừng xe thì chúng ta xuống ngay lập tức, nghe rõ chưa?"
Tôi theo bản năng phản bác lại: "Tại sao chứ? Từ đầu thôn về nhà còn phải đi bộ mười phút nữa, trời tối om thế này sao không ngồi thẳng vào trong thôn luôn?"
Gã mặt lạnh như băng nheo mắt, lạnh lùng buông một câu: "Xuống hay không tùy cô, chuyện xảy ra tối nay có việc nào là bình thường không? Không muốn chết thì cứ tiếp tục ngồi trên chiếc xe này đi!"
Vừa nghĩ đến chuyện mới xảy ra, da đầu tôi lại tê rần từng cơn. Ngược lại, anh ta lại vô cùng bình tĩnh. Tôi không khỏi nghĩ đến bà nội mình, lẽ nào anh ta cũng là người trong nghề này?
Xem ra đúng là vậy rồi. Thường chỉ có người chuyên làm nghề này, hay tiếp xúc với "mấy thứ đó" mới không sợ hãi. Vừa rồi mặt anh ta không hề biến sắc, chắc chắn rất lợi hại, đi theo anh ta hẳn là sẽ an toàn.
Chẳng hiểu sao, tôi cũng không biết tại sao nữa, nhưng giác quan thứ sáu mách bảo tôi rằng đi theo anh ta sẽ không sai. Hơn nữa... tôi nghèo rớt mồng tơi thế này, anh ta trông lại còn chê bai tôi như vậy, thì có thể lợi dụng được gì ở tôi chứ?