Tôi chẳng còn ấn tượng gì về ông nội nữa. Bà nội nói ông mất khi tôi mới hơn ba tuổi. Bao nhiêu năm qua, tôi chưa từng mơ thấy ông. Hình ảnh duy nhất về ông chỉ còn lại trong một tấm ảnh gia đình.
Trong ảnh, ông nội ôm tôi, cười hiền từ. Có thể thấy ông rất thương tôi. Mấy năm trước, khi di dời mộ ông, đáng lẽ tôi phải về, nhưng lúc đó tôi có một kỳ thi quan trọng nên cuối cùng đã không về được. Vì vậy, tôi vẫn luôn áy náy...
Ban đầu tôi nghĩ đó chỉ là sự trùng hợp, nhưng mấy ngày sau, cứ mỗi khi ngủ, tôi lại mơ thấy hình ảnh ông nội ngồi trên chiếc cối đá xay lúa ở sân nhà. Bà nội kể rằng, lúc sinh thời, ông nội rất thích ngồi ở đó, vừa hút thuốc vừa nhìn tôi và A Hoàng chơi đùa...
A Hoàng là con chó vàng lớn mà ông nuôi. Nghĩ lại thì A Hoàng cũng trạc tuổi tôi. Mỗi lần tan học về, nó đều vẫy đuôi, rên ư ử rồi lao vào tôi. Bỗng dưng tôi thấy nhớ nhà quá...
Lại một đêm nữa, trong mơ, ông nội vẫn ngồi trên cối đá, mỉm cười với tôi, rồi móc túi lấy ra từng tờ tiền vàng mã, nói với tôi rằng ông hết tiền rồi, chỉ còn chừng này thôi, sắp không có cơm ăn. Tôi bỗng thấy xót xa, áy náy, nghĩ chắc là do tháng Ba vừa rồi mình không về đốt vàng mã cho ông...
Tôi nói: "Ông đợi cháu, cháu đi lấy tiền cho ông." Ông nội cười gật đầu. Tôi vừa quay người thì tỉnh giấc...
Mơ thấy ông nội liên tục một tuần liền khiến tôi hơi mất tập trung. Tôi nghĩ bụng, sắp đến hè rồi, hay là về quê thăm bà, tiện thể tảo mộ, đốt nhiều vàng mã cho ông.
Trước kỳ thi tuyển sinh trung học, tôi đã đốt rất nhiều tiền "Ngân hàng Thiên Địa" mệnh giá trăm tệ cho ông, mong ông phù hộ cho tôi thi tốt. Nhưng đêm hôm đó, ông lại báo mộng cho người nhà, nói rằng loại tiền đó không dùng được ở dưới âm phủ, ông đi mua đồ không biết dùng nó để trả nên suýt bị đánh...
Từ đó về sau, nhà tôi không bao giờ mua tiền âm phủ của "Ngân hàng Thiên Địa" nữa, mà chỉ đốt vàng mã và tiền vàng. Ông nội lại báo mộng nói rằng đã nhận được hết.
Nghĩ vậy, tôi liền đặt vé xe về quê. Đã lâu rồi tôi chưa về, nhân dịp nghỉ hè này về thăm bà. Bà cũng vừa gọi điện hỏi tôi hè này có về không. Ban đầu tôi định đi làm thêm hè, nhưng thôi, gia đình vẫn là quan trọng nhất!
Đang ngủ mơ màng thì mẹ tôi gọi điện: "A lô? Nguyệt Nguyệt à? Có chuyện gì vậy con? Sao nửa đêm rồi còn gọi nhiều cuộc thế?"
Tôi ngẩn người ra, nghe mà chẳng hiểu gì cả, theo bản năng buột miệng: "Không có đâu mẹ, con đang ngủ mà."