Tô Cẩm Tích đứng ngay phía trước nàng, vừa quay đầu lại đã nghe loáng thoáng: “Mười Một, ngươi nói gì cơ?”
Minh Hề Thiển khẽ lắc đầu: “Không có gì đâu.”
“Lạ thật đấy…” Tô Cẩm Tích lẩm bẩm.
Hàng người nối tiếp thí nghiệm linh căn rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến lượt các nàng.
Tô Mộc, Tô Nguyệt, Tô Thần — ba người đều là song linh căn, độ tinh khiết cũng khá tốt. Tô Cẩm Tích thì sở hữu một Hỏa linh căn, độ tinh khiết tám mươi — vừa thử nghiệm xong đã khiến cả quảng trường xôn xao.
“Đến lượt ngươi rồi đấy, Mười Một! Linh căn của ngươi chắc chắn còn tốt hơn!” — Tô Cẩm Tích mỉm cười vỗ nhẹ lên đầu Minh Hề Thiển, ra hiệu cho nàng mau bước lên.
Minh Hề Thiển khẽ gật đầu, mỉm cười đáp lại: “Ừ, cảm ơn lời tốt lành của tỷ.”
Bàn tay nhỏ vừa mới đặt lên Trắc Linh Thạch, trong khoảnh khắc, một luồng ánh sáng tím rực rỡ bừng lên chói mắt!
Mấy vị người phụ trách của các tông môn đồng loạt bật dậy, thậm chí có người đứng phắt lên khỏi ghế:
“Biến dị Lôi linh căn!!”
“Trời ơi!”
“Cực phẩm tư chất…”
“Hơn nữa… độ tinh khiết vượt mốc chín mươi lăm phần trăm!”
“Không thể tin nổi…”
Nếu ai chiêu mộ được nàng, chắc chắn sẽ nhận được trọng thưởng không nhỏ! Giữa ánh mắt nóng rực đầy khát khao của mười mấy vị trưởng lão, Minh Hề Thiển âm thầm xoa xoa cánh tay, khẽ rùng mình.
“Bá phụ, bọn con kiểm tra xong cả rồi, mình về thôi.” Minh Hề Thiển ngẩng đầu nói với Tô Hành.
Nghe vậy, Tô Hành mới như bừng tỉnh, gật đầu liên tục: “Được được! Về đi, mau về thôi!”
Chưa để ai kịp phản ứng, đoàn người đã nhanh chóng rút lui khỏi quảng trường.
Tô gia – đại sảnh.
Tô Hành cùng bảy vị đại trưởng lão đều có mặt. Các hậu bối của Tô gia lần này tư chất đều không tệ, ai nấy đều đang thảo luận xem nên lựa chọn tông môn nào là phù hợp nhất.
“Ta muốn vào Tiên Kiếm Tông!” – Tô Cẩm Tích là người đầu tiên lên tiếng, giọng đầy khí thế – “Ta muốn trở thành một kiếm tu thật mạnh!”
Tô Hành ngẩng đầu liếc nhìn cha mẹ của Tô Cẩm Tích, thấy bọn họ gật đầu đồng ý, liền trao đổi ánh mắt với đại trưởng lão rồi cũng gật đầu chấp thuận. Với tính cách hoạt bát và kiên cường của nàng, theo kiếm đạo quả thực rất thích hợp.
Ánh mắt Tô Hành dịu dàng nhìn sang Minh Hề Thiển:
“Mười Một, còn con thì sao? Con muốn chọn tông môn nào?”
“Con muốn vào Linh Hư Tông.” – Minh Hề Thiển đáp khẽ nhưng dứt khoát.
Ai nấy trong sảnh đều biết, tuy tuổi nàng còn nhỏ nhưng lại rất có chủ kiến. Hơn nữa, Linh Hư Tông xếp hạng thứ hai trong bốn đại tông môn, cũng là một nơi tu hành cực kỳ tốt, nên không ai phản đối hay khuyên ngăn.
Sau cùng, Tô Mộc và Tô Nguyệt đều chọn Thần Đan Môn, còn Tô Thần thì chọn Tiêu Dao Cung.
—
Sau khi cùng mọi người trong sảnh thương lượng xong, Minh Hề Thiển trở về tiểu viện, bắt đầu thu dọn hành trang. Những vật dụng cần mang theo nàng đều cất vào túi trữ vật.
Loại túi trữ vật sơ cấp này không cần dùng đến linh lực, chỉ cần có linh căn là có thể sử dụng được.
Thứ nàng mang theo chủ yếu là một vài thư tịch quý báu, ngoài ra cũng chẳng có gì nhiều. Đang thu dọn gần xong thì Đường Uyển Nhiên đến.
“Mười Một, chuẩn bị xong chưa?”
Minh Hề Thiển gật đầu: “Gần xong rồi, bá mẫu. Mà sao bá mẫu lại đến?”
Đường Uyển Nhiên ngồi xuống bên cạnh nàng, đưa ra một chiếc túi trữ vật khác: