Chương 14

Trong Linh Hư Tông, sự khác biệt giữa đệ tử ngoại môn và nội môn có thể phân biệt qua màu sắc y phục. Ngoại môn mặc màu xanh nhạt, nội môn mặc màu xanh biếc. Còn thân truyền đệ tử thì ngoài y phục xanh biếc, trên cổ áo còn được thêu thêm hoa văn hình mây.

Sau khi buổi học kết thúc, Minh Hề Thiển cùng ba người kia trở về tiểu viện. Còn Triệu Thanh Hoan? Cả ngày hôm nay nàng chưa thấy mặt ả lần nào, cũng chẳng mấy để tâm.

“Hề Thiển, buổi chiều nếu ngươi có đi Thiện Đường thì khỏi cần gọi bọn ta. Ta và muội muội muốn tranh thủ thời gian tu luyện, cố gắng sớm dẫn khí thành công.” Mộc Linh vừa dứt lời, Mộc Tuyết bên cạnh cũng gật đầu theo.

Các nàng không có hậu thuẫn, càng chẳng có tài nguyên, nên không muốn lãng phí chút thời gian nào.

“Được thôi. Nhưng cũng đừng sốt ruột quá. Tu luyện gấp gáp dễ nảy sinh tâm ma, như vậy thì không tốt chút nào đâu.” Minh Hề Thiển khẽ cười, nhẹ giọng khuyên nhủ.

Minh Hề Thiển nhẹ giọng nói:

“Ừ, chúng ta sẽ chú ý.”

Mộc Linh mỉm cười thân thiện, sau đó liền quay về phòng.

“Hề Thiển, ta cũng đi tu luyện đây, không thể để tụt lại phía sau được.” Nam Cung Ngữ Sanh vội vàng nói.

Minh Hề Thiển bật cười, vỗ nhẹ lên vai nàng:

“Mau đi đi, ngươi không cần sốt ruột quá.”

Nói rồi, Minh Hề Thiển cũng xoay người trở về phòng mình để tiếp tục tu luyện.

Cùng lúc ấy, trong sân nhỏ của Lan Ngự, mấy người đang tụ lại bàn tán về Minh Hề Thiển.

“Này, các ngươi nghe chưa? Hôm nay ngoài Lan Ngự ra, còn có người dẫn khí thành công đấy.” Lý Càn cố ý nói to, như để cho ai đó nghe thấy.

“Chuyện này ai cũng biết rồi, nghe đâu tên là Minh Hề Thiển, sáng sớm nay đã đi nhận túi trữ vật.” Tống Trạch Minh đáp lời.

“Phải đó, hình như nàng còn nhỏ tuổi hơn cả Lan Ngự nữa cơ!” Triệu Hành cũng chen vào.

Ngô Tử Tùng – người cùng phòng khác – cũng gật đầu tỏ ý tán đồng.

Cả đám người đều lộ vẻ mặt hả hê, ánh mắt nhìn về phía cửa phòng Lan Ngự đầy ý trêu chọc.

[Hừ, cứ tưởng mình hơn người lắm, chẳng qua chỉ dựa hơi Lan Nghi chân quân thôi. Lúc nào cũng ra vẻ lạnh lùng với bọn ta, giờ bị vượt mặt rồi, đáng đời!]

Lan Ngự đang chìm trong tu luyện, hoàn toàn không biết có người đang chờ xem hắn mất mặt.

Mà cho dù có biết, hắn cũng chẳng hề nao núng. Minh Hề Thiển tuy có thiên phú hơn hắn một chút, nhưng mới chỉ là bước đầu mà thôi! Ai dám chắc tương lai sẽ ra sao?

Ngày hôm sau, Lan Ngự không bước ra khỏi phòng. Từ hôm qua, lịch học đã được cố định là ba ngày một lần, nên hắn uống một viên Tích Cốc Đan rồi lập tức bế quan, mãi đến ngày thứ ba mới ra.

Hắn rất hài lòng với kết quả lần này, linh lực đã tích tụ được không ít.

Trở lại hai ngày trước.

Ngay khi về đến phòng, Minh Hề Thiển liền lấy linh thạch ra bắt đầu tu luyện.

Mãi đến tận chiều, bụng đói cồn cào mới khiến nàng rời khỏi trạng thái nhập định.

“Đúng là… tu luyện xong đói nhanh thật.” – nàng lẩm bẩm, rồi lấy một quả linh quả cấp thấp ra gặm.

Tích Cốc Đan ăn vào tuy có thể nhịn đói, nhưng mùi vị thật chẳng ra làm sao, nàng vốn chẳng thích ăn chút nào.

[Chờ khi ta học được luyện đan, nhất định phải nghĩ cách cải tiến lại vị của Tích Cốc Đan.]

Vả lại, ăn linh quả cũng có thể hấp thu linh khí, mà phụ mẫu nàng đã chuẩn bị rất nhiều cho nàng, cứ dùng dần cũng chẳng sao.