Chương 12

Bị phát hiện, Minh Hề Thiển có chút ngượng ngùng.

Lan Ngự thì chẳng mảy may để tâm, chỉ thản nhiên quay đầu, tiếp tục ăn cơm.



Ăn xong, Minh Hề Thiển đứng dậy rời khỏi Thiện Đường.

Lan Ngự lặng lẽ nhìn theo bóng lưng nàng, có phần xuất thần. Hắn cũng nhận ra, nàng đã dẫn khí thành công.

“Hóa ra cũng có người làm được… Quả nhiên, thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân. E là một đối thủ không tầm thường.” Lan Ngự thì thầm một mình.

Từ trước đến nay, hắn luôn rất tự tin vào bản thân. Dù chỉ mang một phong linh căn, nhưng độ tinh khiết đạt đến 85 — đủ để khiến hắn kiêu hãnh. Thế nhưng, khoảnh khắc vừa rồi, trong lòng hắn bỗng sinh ra chút dè chừng.

Rời khỏi Thiện Đường, Minh Hề Thiển quay về phòng. Giờ đây nàng đã có thể mở vòng tay trữ vật — bên trong đó cất giữ một số tài nguyên cấp thấp mà nàng có thể sử dụng.

Chiếc vòng tay này vốn được phụ thân Minh Vân Tiêu phong ấn bằng huyết mạch chi lực, chia thành năm tầng. Mỗi lần nàng tăng lên một đại cảnh giới, một tầng phong ấn sẽ được gỡ bỏ. Khi nàng đột phá đến Hóa Thần kỳ, phong ấn mới hoàn toàn được giải, lúc ấy nàng sẽ có đủ thực lực để bảo vệ những thứ quan trọng bên trong.

Minh Hề Thiển thả thần thức vào trong vòng tay, nín thở tập trung. Cuối cùng, nàng đã nhận chủ thành công.

Chiếc vòng này do chính tay phụ thân nàng luyện chế, bên trong có pha lẫn tinh huyết của nàng. Chỉ cần nàng có linh lực, dùng thần thức là có thể dễ dàng nhận chủ.

Cũng nhờ có tinh huyết của nàng khi luyện chế nên dù người khác có chiếm được vòng tay này thì cũng không thể sử dụng được. Phụ thân và mẫu thân nàng đã sớm chuẩn bị mọi thứ chu toàn.

Khóe mắt Minh Hề Thiển bất giác ươn ướt.

“Tích Cốc Đan, Chỉ Huyết Đan, Bổ Linh Đan, Phục Nguyên Đan…” — nàng lần lượt lướt qua những loại đan dược bên trong. Tất cả đều là những loại mà nàng có thể dùng vào lúc này, số lượng lại còn khá phong phú.

Ngoài đan dược, trong vòng tay còn có một đống lớn linh thạch hạ phẩm và một ít linh thạch trung phẩm. Hẳn là phụ thân nàng chuẩn bị sẵn để dùng trong tình huống cấp bách.

Ngoài ra còn có không ít phù triện cấp thấp, cùng một số trận pháp đơn giản. Pháp bảo cấp thấp cũng có vài món.

Pháp bảo trong Tu chân giới được chia thành các cấp bậc từ thấp đến cao như sau: Hoàng, Huyền, Địa, Thiên, Tiên, Thánh, Thần. Mỗi cấp lại chia thành bốn phẩm: hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm và cực phẩm.

Chiếc vòng tay trữ vật mà Minh Hề Thiển đang đeo chính là pháp bảo cấp Tiên, hơn nữa còn có thể dùng như một hộ thân pháp bảo.

Sau khi kiểm tra xong mọi thứ, nàng tiếp tục ngồi xuống tu luyện. Tu luyện không phân ngày đêm, thoắt cái đã đến sáng hôm sau.

Minh Hề Thiển bị tiếng gõ cửa đánh thức. Nàng chưa kịp mở trận cách âm, đã thấy Nam Cung Ngữ Sanh cùng hai tỷ muội nhà họ Mộc đứng đợi trước cửa.

“Hề Thiển, cùng nhau đi ăn sáng đi!” Nam Cung Ngữ Sanh vui vẻ tiến lên kéo tay nàng. Mộc Linh và Mộc Tuyết cũng nhìn nàng đầy mong chờ.

“Đi thôi, ta cũng đang đói bụng đây.” Nhìn ba đôi mắt long lanh trước mặt, Minh Hề Thiển khẽ cười gật đầu.

Sau khi bốn người ăn sáng xong, Minh Hề Thiển liền một mình đến Sự Vụ Đường để nhận túi trữ vật. Đợi đến khi nàng cầm túi từ trong tay quản sự bước ra, ba người kia mới ngẩn người nhận ra.