Chương 1

Đại lục Thần Võ – Đông Vực.

Ở góc đông nam Tô phủ có một viện nhỏ yên tĩnh. Trước cổng viện, bên chiếc bàn đá phủ rêu xanh, một bé gái khoảng năm, sáu tuổi đang ngồi lặng lẽ.

Nàng chống cằm, gương mặt nhỏ nhắn, thanh tú. Đôi mắt trong veo, ánh lên vẻ lanh lợi hiếm thấy ở độ tuổi này.

Minh Hề Thiển khẽ lẩm bẩm: “Vậy là ta đã đến đại lục Thần Võ được năm năm rồi…”

Minh Hề Thiển là người trọng sinh. Kiếp trước, nàng sinh ra trong một vương triều phàm tục thuộc giới Linh Ẩn. Là con gái không được coi trọng trong phủ tướng quân, từ nhỏ nàng đã quen với sự lạnh nhạt, khinh thường và ức hϊếp.

Cho đến một ngày, có một tán tu tình cờ đi ngang qua. Ông phát hiện nàng sở hữu song linh căn hỏa và mộc. Từ đó, con đường đời của nàng rẽ sang con đường tu đạo.

Vì nhiều nguyên do, suốt kiếp trước Minh Hề Thiển chưa từng bái nhập môn phái nào. Nàng một mình tu luyện, trở thành một tán tu đúng nghĩa.

Tu chân giới lấy thực lực làm thước đo, tàn khốc và lạnh lùng. Gϊếŧ người đoạt bảo, bằng hữu trở mặt thành thù là chuyện diễn ra như cơm bữa. Với tán tu, con đường tu hành lại càng gian nan hơn người khác.

Minh Hề Thiển cũng vì một lần tranh đoạt cơ duyên mà liều mạng xông vào hiểm cảnh. Cuối cùng, nàng chết trong cuộc tranh chấp ấy.

Khi ngã xuống, nàng đã là tu sĩ Nguyên Anh đỉnh phong.

Năm đó, trong Thái Hư bí cảnh, nàng may mắn nhận được một truyền thừa đan đạo vô cùng quý hiếm. Sau khi vượt qua khảo nghiệm, vì quá kích động nên nàng lơ là cảnh giác. Nàng không nhận ra có kẻ khác đang âm thầm tiếp cận. Một tu sĩ Nguyên Anh đỉnh phong bất ngờ đánh lén, khiến nàng rơi vào khe nứt thời không.

Khi tỉnh lại, Minh Hề Thiển kinh ngạc phát hiện mình đã quay về thời điểm còn chưa chào đời.

Khi ấy, phụ thân nàng là Minh Vân Tiêu cùng mẫu thân Phượng Hoa Khuynh đang mang thai nàng. Hai người rời khỏi giới Linh Ẩn, đến đại lục Thần Võ. Nhưng nửa năm trước, khi Minh Hề Thiển vừa tròn năm tuổi, tu vi của phụ mẫu nàng không thể tiếp tục áp chế. Bị Thiên Đạo bài xích, họ buộc phải quay về giới Linh Ẩn.

Trước khi rời đi, họ để lại cho nàng một phần tài nguyên tu luyện vô cùng quý giá. Với Minh Hề Thiển, đó chẳng khác nào một lời dặn dò cuối cùng.

Chỉ là phần lớn những thứ ấy hiện tại nàng vẫn chưa thể sử dụng. Tất cả đều đã bị phụ mẫu phong ấn.

Bảo vật trong tay mà không có thực lực giữ gìn thì chỉ chuốc lấy tai họa. Với tu vi hiện giờ, nàng hoàn toàn không đủ sức bảo vệ số tài nguyên đó.

Ở kiếp này, phụ thân Minh Vân Tiêu và mẫu thân Phượng Hoa Khuynh hết mực yêu thương nàng.

Năm ấy, khi Phượng Hoa Khuynh vừa mang thai, lão nhân Thiên Cơ đang đánh cờ cùng lão tổ Phượng gia. Đột nhiên, vì nàng mà lão nổi hứng gieo một quẻ.

Quẻ tượng hiện ra tám chữ lạnh lẽo: “Sinh tại Linh Ẩn, tất gặp tử kiếp.”