Chương 49

Lúc này, Trương Lạc Lạc gọi điện hỏi cô về đám cưới trên núi tuyết, còn hỏi thêm: “Thật sự không cần bọn tớ tham dự sao?”

Tư Minh Minh nói: “Không cần, không cần thiết. Tớ không có sở thích gom đủ kiểu người vào cùng một chỗ.”

“Còn anh ấy thì sao? Chồng cậu cũng nghĩ vậy à?”

“Thứ nhất, anh ấy cũng nghĩ vậy. Thứ hai, nếu anh ấy không nghĩ thế, tớ sẽ sửa lại.”

“Vậy à… thôi được rồi…” Trương Lạc Lạc cúp máy, vuốt má của Nhất Nhất và nói: “Mẹ nuôi của con kết hôn đúng là cá tính.”

Bách Dương hiếm khi không đi công tác, lần này lại về nhà sớm và chủ động chăm sóc Nhất Nhất. Anh nằm trên thảm chơi trò mê cung cùng con, điện thoại để một bên. Hồi mới yêu nhau, cả hai thường cảm thấy bất an, luôn muốn kiểm tra điện thoại của đối phương. Nhưng sau khi quen lâu, họ dần không còn bận tâm. Đột nhiên, Trương Lạc Lạc lại tò mò, cô nói: “Chồng ơi, cho em xem điện thoại của anh được không?”

“Kiểm tra anh à?” Bách Dương cười hỏi, rồi đưa điện thoại cho cô ngay không chút do dự.

Thấy anh đưa nhanh như vậy, Trương Lạc Lạc lại chẳng buồn xem nữa.

Tối đến, sau khi dỗ Nhất Nhất ngủ, Bách Dương tắm rửa rồi lên giường, chủ động ôm vợ. Anh kéo cô nằm lên người mình, dịu dàng vuốt ve, rồi hôn cô thật sâu.

Hôm đó, Trương Lạc Lạc cảm thấy rất vui. Bách Dương chăm Nhất Nhất, giúp cô có thêm vài tiếng rảnh rỗi bất ngờ. Cô tranh thủ xem phim, ăn nhẹ, tập thể dục, và đến tối thì cảm giác tràn đầy năng lượng.

Cô hài lòng với tinh thần phấn chấn của mình và cũng hài lòng với sự quan tâm của Bách Dương.

Bách Dương ghé sát cô và nhẹ nhàng nói: “Lần trước em không hợp tác, anh còn nghĩ em không thích anh nữa.”

Trương Lạc Lạc vòng tay ôm anh và đáp lại với giọng thì thầm: “Còn bây giờ thì sao?”

“Giờ thì tốt rồi, anh đã hoàn toàn yên tâm rồi.”

Trương Lạc Lạc nghĩ rằng phụ nữ thật dễ dỗ dành. Bách Dương chỉ cần trông con một lần, chủ động hơn một chút trong chuyện vợ chồng, cô đã bắt đầu cảm thấy hạnh phúc trở lại. Nhưng kiểu hạnh phúc này, cô không biết diễn tả thế nào, chỉ có thể lặng lẽ tự mình cảm nhận. Dù vậy, càng cảm nhận, cô lại càng thấy nhạt nhòa.

“Tớ bị bệnh rồi. Tớ không còn cảm nhận được hạnh phúc mãnh liệt nữa.” Trương Lạc Lạc bất chợt nhắn như vậy trong nhóm chat.

Tư Minh Minh quyết định gọi điện cho cô, nhưng cô lại từ chối và tiếp tục nhắn: “Chị em ơi, hãy tận hưởng khi còn trẻ đi!”

Tư Minh Minh và Lộ Mạn Mạn lập tức hiểu ý cô. Mạn Mạn gửi vào nhóm một bức ảnh cơ bụng. Những múi cơ săn chắc nổi bật như bàn giặt, cô còn đặt bàn tay đã làm móng tỉ mỉ lên đó, như muốn nói: “Tớ đang tận hưởng đây.”

Tư Minh Minh đáp lại: “Khoe cái gì? Nhà tớ cũng có!”

Đúng vậy, nhà cô cũng có một người như thế. Người chồng mà cô dần quen thuộc, người mà cô không ghét bỏ. Du͙© vọиɠ của Tư Minh Minh, giống như con người cô, khó đoán và không có quy luật. Buổi sáng cô có thể cảm thấy mình như một thánh nhân thanh tịnh, nhưng đến tối lại nghĩ rằng mình có thể là một người vợ dữ dội trên giường.

Khi đẩy cửa vào nhà, trên ghế sofa phòng khách có một người nằm khoanh tay ngủ, trông như đã chết. Tư Minh Minh bước đến gần, chen một chỗ ngồi bên cạnh anh, dùng khuỷu tay huých nhẹ: “Tối nay làm không?”

“Tất nhiên là làm.” Tô Cảnh Thu cười nói: “Kết hôn rồi mà còn sống kiểu ăn chay thì cưới làm gì? Tôi nghĩ kỹ rồi, chúng ta phải tận dụng tối đa điều kiện hiện tại.”

Từ đầu đến cuối, Tư Minh Minh không hề quan tâm đến việc tại sao anh lại có vẻ như bị cướp mất nhà vậy, cô chỉ quan tâm đến mục tiêu cuối cùng của mình: hôm nay cô muốn ngủ với một người đàn ông, người đàn ông này không bị mắc bệnh truyền nhiễm, rất sạch sẽ, dáng dấp ổn, và thân hình cũng rất đẹp. Như lời của Lộ Mạn Mạn nói: “Để tìm được một người như vậy ngoài kia đã khó, lại còn phải bỏ ra rất nhiều tiền để dỗ dành!” Nghe có vẻ khá thô tục, nhưng suy nghĩ kỹ thì lại rất hợp lý.

Trong việc “chơi bời” này, Lộ Mạn Mạn luôn đứng đầu.

Tư Minh Minh quay lại nhìn Tô Cảnh Thu: “Vậy tôi đi tắm. Tắm trong phòng của anh hay phòng tôi?”

“Giường trong phòng cô nhỏ quá.” Tô Cảnh Thu nói: “Không đủ để giày vò.”

Tư Minh Minh liền cười, xoa xoa tóc ngắn của Tô Cảnh Thu rồi đứng dậy đi tắm. Sau khi tắm xong, cô thẳng thừng đi vào phòng của Tô Cảnh Thu.

Cô mặc bộ đồ ngủ sọc caro, vì không muốn cảm thấy lạnh, trong phòng có điều hòa nên cô hầu như không để lộ cánh tay hay chân; cô không thích tóc ướt nên đã sấy khô tóc; móng tay của cô rất sạch sẽ, nhưng Tô Cảnh Thu phát hiện thấy móng chân của cô lại được sơn màu rất nổi bật.

Tộ Cảnh Thu vỗ vỗ giường, ra hiệu cho cô lên.

Tư Minh Minh liền vòng qua một bên, nằm ngửa bên cạnh anh. Thấy Tô Cảnh Thu đang nhìn mình, cô liền di chuyển lại gần anh, và anh ôm cô vào lòng. Tô Cảnh Thu chỉ mặc một chiếc quần short, anh giả vờ ôm Tư Minh Minh một lúc, rồi tay anh liền luồn vào trong bộ đồ ngủ sọc caro của cô.

Không có gì đặc biệt, anh chỉ ôm cô càng lúc càng chặt, cho đến khi cả người cô hoàn toàn bị anh siết vào lòng.

Hơi thở của Tư Minh Minh trở nên hồn loạn, cô vô thức tìm kiếm môi anh, anh không tránh né, hơi hé môi và hôn cô.

Ánh đèn mờ trong phòng ngủ càng thêm tối khi Tư Minh Minh nhắm mắt.

Môi của Tô Cảnh Thu rời khỏi cô, bắt đầu tháo từng chiếc cúc của bộ đồ ngủ của cô. Khi tháo đến chiếc cúc thứ ba, anh đột ngột kéo cổ áo xuống và cắn vào vai cô.

Tư Minh Minh kêu lên một tiếng, vô thức đẩy anh ra, nhưng cổ tay cô bị anh nắm chặt và đưa lên đầu.

Mồ hôi trên trán Tô Cảnh Thu rơi xuống khi anh tháo cúc áo cô, bên trong còn có nội y, bốn hàng cúc. Tô Cảnh Thu cười khẽ: "Đang chơi trò búp bê sao?"

Nụ cười của anh làm không khí trở nên căng thắng, Tư Minh Minh giơ chân đá anh, nhưng anh đã kịp khống chế. Hai người cứ thế đối diện nhau trong ánh sáng, lại tiếp tục làm một lần nữa để chuẩn bị tâm lý.

Tô Cảnh Thu thầm mắng mình, cảm giác như không thể cứ để như vậy. Khi nhận ra Tư Minh Minh có ý định muốn dừng lại, một suy nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu anh, không thể cứ như vậy mà dừng lại, anh quyết định tiếp tục.

Anh cảm thấy như mình đang mở bánh chưng, vợ anh đúng là "rồng phượng trong loài người", lên giường ngủ mà còn phải mặc đồ cẩn thận như thế. Khi tháo xong chiếc vỏ ngoài, anh bị cơ thể của cô làm cho hoa mắt một chút.

Sau đó, mọi thứ cũng theo một trình tự tự nhiên, Tư Minh Minh yêu cầu tắt đèn, anh tắt đèn. Trong bóng tối, anh nghe thấy nhịp thở của cô thay đổi, người thường ngày trong nhà luôn kiêu ngạo như cô giờ lại phải kìm nén âm thanh, thỉnh thoảng lại phát ra một tiếng, nhưng lại bị chính tay cô bịt miệng lại.

Tô Cảnh Thu chưa bao giờ làʍ t̠ìиɦ kiểu bị trói buộc như vậy, khiến anh không thể kiểm soát được tình hình. Tư Minh Minh cũng cảm thấy vô cùng khó chịu, khiến cô cứ mãi do dự tại một điểm.

Cảm giác này đối với cô không quen, trong những trải nghiệm trước đây của cô chỉ có vài lần, vì vậy khi nó đến, cô vô thức đẩy anh ra, đập và đuổi anh đi.

Tô Cảnh Thu không thể làm gì, trách móc cô là không biết đâu là giới hạn. Tư Minh Minh thì đứng ra, lý luận rằng chính anh là người không biết nắm bắt thời gian.

Tô Cảnh Thu muốn bóp chết cô, nhưng lại gằn giọng nói: "Không có lần sau đâu!"

"Không có thì thôi!"

Sau đó anh đi tắm còn cô ôm gối trở về phòng mình.

Cô biết anh ở khía cạnh này chắc chắn thuộc dạng đỉnh cao, và anh cũng biết cô không tệ chút nào. Nhưng cứ như thiếu đi một thứ gì đó. Thật sự, thiếu mất một thứ gì đó.

Tư Minh Minh viết trong điện thoại: “Công việc, cuộc sống và hôn nhân của chúng ta đều là những trận chiến khốc liệt. Không có việc gì đảm bảo luôn thuận buồm xuôi gió, cũng không ai sinh ra đã là để dành riêng cho bạn. Chuột nhỏ muốn làm tổ, mèo hoang cũng đến góp vui.”

( Từ đoạn này mình thay đổi xưng hô giữa nam nữ chính nha mn )

Cô còn chưa viết xong thì nghe thấy Tô Cảnh Thu ở ngoài cửa nói vọng vào: “Em quay lại đây cho anh! Em xem giường của anh là gì? Ngủ xong là đi luôn à?”

“Còn nữa, em dựa vào đâu mà mặc kệ sống chết của anh?”

“Trong chuyện này, nam nữ phải bình đẳng. Anh mà chưa xong thì coi như chưa kết thúc đâu!”