Chương 47

Tô Cảnh Thu cả đêm bồn chồn không yên.

Quán bar ồn ào náo nhiệt, cô gái say rượu lần trước lại đến. Lần này cô vẫn kéo theo một nhóm bạn, vừa thấy Tô Cảnh Thu liền bước tới khoác tay lên cổ anh. Anh nhanh chóng lách người tránh, nói với cô: “Tôn trọng chút đi!”

Dù mới gặp một lần, nhưng cũng đã uống cùng nhau suốt đêm, coi như quen biết.Tô Cảnh Thu tuy không thích cô gái này, nhưng trong lòng cũng hiểu cô ấy chỉ hơi bộc trực, chắc không có vấn đề gì nghiêm trọng.

Lộ Mạn Mạn lại kéo một đám người đến ủng hộ. Càng bị Tô Cảnh Thu bảo tôn trọng, cô càng cố tình chọc ghẹo anh. Cô đuổi theo anh khắp quán, còn lớn tiếng hỏi: “Lần trước anh nói đã kết hôn, cuộc sống hôn nhân thế nào rồi? Hạnh phúc không?”

“Vợ anh trông thế nào? Đưa ra đây cho bọn tôi xem nào!”

Tô Cảnh Thu bực mình nói: “Liên quan gì đến cô! Thích uống thì uống, không thì cút!”

“Đây là thái độ phục vụ khách hàng của anh à?” Lộ Mạn Mạn vẫn cười đùa: “Nói tôi nghe chút đi! Hôn nhân thế nào? Hạnh phúc không?”

Hạnh phúc hay không, chính Tô Cảnh Thu cũng nhất thời không nói rõ được. Anh chỉ đùa cợt với cô: “Chú ý đến rượu của tôi nhiều hơn, ít để ý đến hôn nhân của tôi đi. Kết hôn rồi còn có thể ly hôn, nhưng rượu là thứ một khi yêu rồi thì không bỏ được.”

“Thế chẳng phải là nghiện rượu à?”Lộ Mạn Mạn hừ một tiếng.

“Cô không phải nghiện rượu sao?” Tô Cảnh Thu hỏi lại.

“Được, được rồi.” Lộ Mạn Mạn quay sang nói với Tư Minh Minh: “Chồng cậu miệng mồm sắc bén phết đấy!”

Tư Minh Minh đã đi ngủ sớm để dưỡng sinh, vốn dĩ ngủ ngon cả đêm. Trời vừa hửng sáng, cô đã nghe thấy tiếng lục đυ.c bên ngoài. Nhìn đồng hồ, mới 5 giờ sáng, thì ra ông chồng làm ca đêm của cô vừa về. Tư Minh Minh rất chú trọng việc dưỡng sinh, nên luôn không hiểu nổi cái kiểu thức khuya thường xuyên như vậy. Thức khuya thì thôi, nhưng về nhà ngày nào cũng ồn ào như thế, không thể yên tĩnh chút được sao!

Tư Minh Minh nhảy xuống giường, quyết định ra phòng khách nói chuyện lý lẽ với Tô Cảnh Thu. Vừa đến nơi, cô đã thấy anh đang cởi từng lớp quần áo, trông như người say mèm. Nghĩ đến chuyện Lộ Mạn Mạn tối qua lại đến “gây rối”, cô đoán chắc hẳn cô ấy đã kéo anh uống không ít.

Tư Minh Minh ghét những kẻ nghiện rượu.

Cha cô, Tư Minh Thiên, cũng thích uống chút rượu, nhưng mỗi bữa chỉ uống khoảng một hai chén nhỏ, chủ yếu là để nếm vị. Thế nhưng, những người bạn đồng nghiệp cũ của ông thì lại khác, họ uống nhiều đến mức từng gây ra tai nạn lao động, phải nghỉ hưu sớm. Những chú đó để lại ấn tượng sâu sắc trong cô: lúc trẻ thì phong độ ngời ngời, nhưng sau tuổi 45 đã bắt đầu già trước tuổi, cả người dường như bị ngâm trong rượu, đi đến đâu cũng mang theo mùi khó chịu. Tô Cảnh Thu bây giờ trông sạch sẽ, nhưng đó là vì anh còn trẻ, chưa bị “ngâm” vào rượu quá sâu.

Tư Minh Minh bước tới trước mặt anh, còn chưa kịp mở miệng thì đã nghe Tô Cảnh Thu nói: “Tôi đi tắm, lát nữa còn dùng.”

“Dùng gì?”

“Bαo ©αo sυ.”

Tư Minh Minh ngẩn người một lúc. Lời nói lúc trước của cô chỉ là đùa thôi, muốn trêu một chút cho vui, chứ thật sự bảo cô ngủ với Tô Cảnh Thu thì hiện tại cô chưa hề có cảm giác mãnh liệt đến vậy. Thấy cô im lặng, Tô Cảnh Thu bật cười, lại nói tiếp:

“Tôi đã chuẩn bị kỹ để dùng nó một cách hoàn hảo. Dù có uống rượu, nhưng tôi vẫn kiểm soát được tửu lượng. Thời gian á? Còn gấp đôi bình thường. Dù sao cũng là lần đầu sau khi cưới, tôi rất nghiêm túc đấy.”

Càng nói càng không ra thể thống gì, Tô Cảnh Thu dường như biến thành một người hoàn toàn khác. Khi anh vào phòng tắm để tắm rửa, Tư Minh Minh trở về phòng mình, khóa cửa lại, lấy điện thoại ra thì thấy tin nhắn từ Lộ Mạn Mạn.

Đó là tin nhắn gửi lúc 2 giờ sáng: “Chồng cậu hôm nay kiểm soát tốc độ uống rượu giỏi lắm, mà cứ hay nhìn điện thoại, tớ nghi là anh ta định làm chuyện mờ ám.”

“Chồng cậu vừa ra ngoài nghe điện thoại, lúc về thì ngã một cú. Người không sao, nhưng tớ cảm giác anh ta không bình thường.”

“Chồng cậu chắc chắn có vấn đề.”

Tin nhắn của Lộ Mạn Mạn cứ nối tiếp, kéo dài đến tận hai tiếng trước. Tư Minh Minh nhắn lại: “Cậu chẳng phải đã nói về nước rồi sẽ làm lại từ đầu, không thức khuya, không nhậu nhẹt hay tiệc tùng nữa sao?”

Nghĩ giờ này Lộ Mạn Mạn chắc đã về nhà ngủ, Tư Minh Minh thở dài. Có lẽ Tô Cảnh Thu đã tắm xong, cô nghe thấy tiếng dép loẹt quẹt của anh trong phòng. Mở cửa, đứng ở cửa nhìn ra, cô thấy anh đang mở tủ lạnh tìm nước uống.

“Anh sao vậy?” Tư Minh Minh hỏi.

“Cô có muốn tắm không?” Anh không trả lời thẳng mà hỏi ngược lại.

“Tối tôi tắm rồi.” Tư Minh Minh đáp. “Hôm nay có nhiều việc, giờ tôi muốn ngủ bù một chút. Làm ơn giữ yên tĩnh cho tôi nghỉ ngơi.”

“Vậy hôm nay tôi không đến quán bar nữa, ở nhà đợi cô.”

Tô Cảnh Thu chắc là bị trúng tà gì đó, Tư Minh Minh trừng mắt nhìn anh một cái, rồi quay lại giường ngủ bù.