Lúc này, anh lại nghĩ, thế giới này có lẽ thật sự nhỏ bé. Ví dụ như khi Tư Minh Minh hôn anh, Trịnh Lương lại tình cờ đi ngang qua cửa sổ; hoặc ngay lúc này, có người đang gọi món, lại dùng âm lượng “vừa đủ nghe” để bàn tán những tin đồn về Tư Minh Minh ngay trước mặt anh. Những lời đồn ấy chẳng hề tử tế: một thực tập sinh trẻ tuổi được ông chủ lớn để ý, từ đó một bước lên mây trở thành Tổng giám đốc Minh.
Nhiều chuyện xảy ra, khó mà phân biệt được là trùng hợp, là toan tính, hay là số phận đã sắp đặt sẵn một kịch bản, chỉ chờ các nhân vật diễn đọc. Còn việc đọc xong sẽ có cảm nhận thế nào, lại tùy thuộc vào mỗi người mang trong lòng mình điều gì.
Nghe được những lời đồn đại về vợ mình, phản ứng đầu tiên của Tô Cảnh Thu là: “Nói láo! Mẹ nó, đúng là lũ ngậm máu phun người!” Mặc dù Tư Minh Minh ở nhà anh thì hống hách ra oai, thông minh đến mức chỉ cần đảo mắt là tính kế được anh, thậm chí còn có khả năng “khống chế tinh thần” anh, nhưng bảo rằng cô dựa vào sắc đẹp để leo lên vị trí hôm nay thì mấy người đó đúng là mù cả hai mắt!
Những kẻ bàn tán thỉnh thoảng liếc nhìn Tô Cảnh Thu, một người còn ra hiệu cho người kia: “Đừng nói nữa, đủ rồi đấy.”
Đến khi họ lên trước gọi món, Tô Cảnh Thu sai Đào Đào đi nướng bít tết, còn anh đứng ở quầy thu ngân. Họ không quét mã đặt món, mà cứ đứng ở quầy, tiếp tục mang những lời đồn đại về Tư Minh Minh rót vào tai anh. Lúc này, Tô Cảnh Thu chợt nhận ra, nụ hôn bên cửa sổ hôm ấy của Tư Minh Minh hóa ra lại là một rủi ro tiềm ẩn.
“Cho một suất cà ri bò.” Người kia nói.
“Xin lỗi, món này bán hết rồi.” Tô Cảnh Thu mỉm cười đáp.
“Vậy đổi sang cơm gạo lứt canh kim chi.”
“Xin lỗi, cũng hết rồi.” Anh vẫn mỉm cười.
Họ lần lượt gọi thêm ba món khác, anh cũng nói là hết sạch. Nhưng phía sau lớp kính trong suốt, khu bếp đang bận rộn nấu nướng, mùi bít tết thơm lừng lan tỏa khắp nơi. Người kia nhận ra sự bất thiện từ Tô Cảnh Thu, bèn hỏi:
“Thế còn món gì?”
“Nước chanh. Chanh nguyên chất, chua lắm, hôm nay tặng không, không lấy tiền.” Tô Cảnh Thu cười tít mắt nhưng ánh mắt lại sắc như dao, từ đầu đến cuối không nhắc đến Tư Minh Minh. Người nọ định tranh cãi, nhưng nhìn hình xăm trên cánh tay anh rồi lại nhìn đôi mắt sắc lạnh, cuối cùng đành tặc lưỡi: “Thôi thôi, đổi chỗ khác ăn.”
Đợi họ quay đi, Tô Cảnh Thu lập tức kéo Đào Đào lại, nói:
“Nhớ mặt hai tên này cho tôi. Từ giờ quán mình không bán cơm cho hai thằng khốn này nữa, nhớ chưa?”
Đào Đào gật đầu lia lịa, anh đã nghe thấy toàn bộ. Hai người này bịa chuyện xấu về bà chủ đúng là không ra gì.
Anh nói: “Ông chủ này, nói thật nhé, quán mình sạch sẽ hơn công ty họ nhiều. Sao họ cạnh tranh lại chơi mấy chiêu trò này chứ? Em dám cá hai người đó cố ý, hôm hai người hôn nhau ở cửa sổ, họ cũng ngồi ăn ở đây mà!”
Tô Cảnh Thu khẽ “ừm” một tiếng. Anh từng nghĩ Tư Minh Minh lặng lẽ ít nói, nhưng hóa ra trong công ty lớn ấy, cô cũng là người nổi bật đến mức dễ bị chú ý. Nghĩ vậy, chuyện mình bị cô “khống chế tinh thần” cũng không còn khó chấp nhận nữa.
Buổi tối, khi về nhà, Tư Minh Minh đang thực hiện bài tập dưỡng sinh: thái cực quyền. Phòng khách nhà Tô Cảnh Thu rất vừa ý cô, cô đứng thẳng người, hít thở nhịp nhàng, cảm nhận hương thơm cỏ cây từ ngoài vườn tràn vào.
Tô Cảnh Thu ngồi trên ghế sofa, dán mắt nhìn cô. Cô không hề cảm thấy khó chịu, thậm chí còn mời anh: “Lại đây, cùng cảm nhận tiếng gọi của sự sống nào.”
“Mấy lời văn vở này cô học ở đâu thế?” Anh hỏi. Nhớ lại những lời đồn ban sáng, anh lại hỏi cô: “Nếu có ai đó bôi nhọ cô, cô làm sao?”
“Chỉ cần tôi không để tâm, chẳng ai có thể làm tổn thương tôi cả.” Tư Minh Minh thu tay về, ngồi xếp bằng đối diện anh như một vị đại sư chuẩn bị giảng đạo:
“Ba mươi năm sống trên đời, tôi hiểu rõ điều gì liên quan đến mình, điều gì thì không.”
“Thứ liên quan, tôi sẽ toàn tâm toàn ý vun đắp. Thứ không liên quan, tôi sẽ vung dao cắt đứt.”
“Thế còn tôi thì sao?”
“Hôm nay anh là người liên quan, tôi sẽ toàn tâm toàn ý. Ngày nào đó anh không còn liên quan, tôi sẽ vung dao cắt đứt.” Tư Minh Minh nhịn cười, cúi đầu, vai run lên.
“Tư Minh Minh, cô uống rượu à?” Tô Cảnh Thu nói: “Sao trông cô cứ như bị thần kinh vậy?”
Nói xong, anh vươn vai, đứng dậy, bước đến ngồi xổm trước mặt cô, nắm lấy mũi cô mà hỏi: “Cô nghĩ cô là ai? Tôi là thứ để cô gọi đến thì đến, bảo đi thì đi sao? Tùy ý cho cô điều khiển à?”
Tư Minh Minh nắm lấy cổ tay anh, dùng chóp mũi cọ nhẹ lên mu bàn tay anh, cười nói: “Nhưng chồng à, anh không phải sao?”
Tô Cảnh Thu theo phản xạ muốn rút tay về, nhưng nhớ lại lời Cố Quân Xuyên: “Lên thuyền giặc rồi thì chèo cho tử tế.” Anh bèn hỏi cô: “Cô có sợ hình xăm của tôi không?”
Cô gật đầu rồi lại lắc đầu. Hình xăm đó nhìn như một đống rác, đến giờ cô vẫn không nhận ra là gì, nhưng bảo sợ thì cô chẳng sợ chút nào.
“Thế tôi cho phép cô sờ vào nó đấy.” Anh nói: “Người khác thì không được, nhưng chúng ta về sau là quan hệ sống chết có nhau, tôi cho phép cô sờ thử.”
Nghe vậy, cô gật đầu, nghiêm túc đưa ngón tay lên, cẩn thận chạm vào hình xăm trên cổ tay anh, lần theo đường nét, nhẹ nhàng lướt qua từng chút.
Một cảm giác tê dại từ cổ tay anh lan khắp cơ thể, đến tận trái tim. Anh khẽ nhíu mày, rồi bất chợt nắm lấy tay cô.