Tư Minh Minh cứ thế nhìn anh, cảm giác giống như mình vừa kết bạn mới. Cô không có nhiều bạn bè, người khác thường giữ khoảng cách với cô, nhưng giờ đây có một người ở bên cạnh, dưới danh nghĩa là người thân, nhưng thực ra là đối tác. Sau một thời gian sống chung, cô bất ngờ cảm nhận được một tình cảm giản dị đã dần dần hình thành.
Trên đường về nhà, Tô Cảnh Thu mắng mỏ suốt, còn Tư Minh Minh thì làm lơ. Đợi anh mắng xong, cô mới hỏi ra nghi ngờ trong lòng: “Anh từng là xã hội đen à?”
…
Tô Cảnh Thu nhất thời im lặng, khi thấy ánh mắt của cô rơi vào những hình xăm trên cánh tay anh, anh mới chợt hiểu ra: “Cô nói là về hình xăm à?”
“Đúng. Rất nhiều người coi anh là người xấu.”
“Liên quan gì đến bọn họ, rảnh rỗi quá.” Tô Cảnh Thu khinh thường nói, nhưng vẫn giải thích cho Tư Minh Minh: “Đây chỉ là sở thích thôi, không phải vấn đề văn hóa gì cả. Hơn nữa, khi xăm mình, cảm giác vừa đau vừa đã. Cảm giác đó, cô có hiểu không?”
Tư Minh Minh lắc đầu.
“Chắc chắn là cô không hiểu rồi. Cô là một người cổ hủ, hiểu gì được chứ?”
“Vậy là tìm cảm giác kí©h thí©ɧ à?”
“Chỉ là tìm niềm vui cho bản thân thôi.”
“Tôi khuyên anh nên nói chuyện tử tế.” Tư Minh Minh nghiêm mặt, Tô Cảnh Thu thì chỉ nhếch môi.
Tô Cảnh Thu đương nhiên biết những hình xăm trên cánh tay và chân mình sẽ để lại ấn tượng xấu cho người khác, nhưng có sao đâu? Anh thích xăm thì xăm, anh sống thẳng thắn trong thế giới này, không phải sống theo ánh mắt của người khác. Ánh mắt của người khác đối với anh chẳng có giá trị gì.
“Chắc là cô không bị thương đúng không?” Tô Cảnh Thu hỏi Tư Minh Minh. Anh nhận ra điều này sau khi bác sĩ liếc nhìn anh một cái, có lẽ đây chỉ là một sự hiểu lầm, Tư Minh Minh thực ra không bị thương.
Tư Minh Minh thở phào nhẹ nhõm, thành thật nói: “Lúc đầu tôi tưởng mình bị thương nặng. Xin lỗi nhé, đã làm phiền anh đêm nay rồi.”
“Không sao thì tốt.” Tô Cảnh Thu nhìn cô một cái, vỗ vỗ vai cô: “Không sao thì tốt rồi. Có một lúc tôi còn tưởng rằng cô sẽ bị liệt nửa người trên.”
Tư Minh Minh đoán sẽ nhận được cơn tức giận, nhưng chồng mới cưới của cô lại chỉ vui mừng vì cô không bị thương nặng, không nói một lời trách móc. Thậm chí khi cô xuống xe, anh vẫn mở cửa xe cho cô, đỡ cô một tay. Thấy cô ngạc nhiên, anh nói: “Vẫn phải cẩn thận chút. Dù sao người bình thường cũng không thể ngã mạnh như vậy trong phòng tắm.”
Tư Minh Minh suýt nữa thì bật khóc.
Cô cảm thấy việc chọn chồng của mình giống như vô tình chọn một tấm vé số, có thể sẽ là vé lỗ hoặc chỉ trúng giải nhỏ. Nhưng giờ đây, trong mắt cô, ít nhất cô đã trúng ba con số. Người đàn ông này, người có những hình xăm đầy màu sắc, lại có thể giữ được cảm xúc ổn định như vậy, sống đạo lý và có một trái tim tốt đến vậy.
Hu hu hu. Trong lòng Tư Minh Minh đang thầm khóc thút thít, cô cảm thấy rất xúc động.
Đêm nay không còn bao lâu nữa, Tô Cảnh Thu mệt mỏi rã rời, vừa về đến nhà đã ngã xuống và ngủ thϊếp đi. Còn Tư Minh Minh thì đang viết nhật ký trên điện thoại: Con chuột đi qua đi lại, chẳng hề sợ con mèo trong nhà.
Khi cô còn bé, vào ban đêm, con chuột nhỏ ngoài kia đang trộm lúa. Cô nghe thấy tiếng động xào xạc, vào một đêm, cuối cùng không thể chịu được nữa, cô liền xuống giường dưới ánh trăng mờ. Cô bé nhỏ xõa tóc, mặc quần short, đôi bàn chân nhỏ đặt lên sàn nhà lạnh buốt, cuối cùng dán mặt vào cửa sổ. Bên ngoài chỉ có bóng tối, cô chỉ nghe thấy tiếng động mà không nhìn thấy con chuột. Cô mệt mỏi chờ đợi, cuối cùng cũng nhìn thấy một con chuột đuôi dài, lướt qua mặt đất dưới ánh trăng sáng…
Đêm nay, Tư Minh Minh đã có một giấc ngủ tốt nhất kể từ khi chuyển đến nhà Tô Cảnh Thu. Mọi thứ trong giấc ngủ này đều thật tuyệt, bao gồm cả giấc mơ đó. Là một phụ nữ trưởng thành, trong những giấc mơ trước đây, cô chưa bao giờ thấy được khuôn mặt của ai. Nhưng lần này lại khác, trong giấc mơ, cô ấm ức và khi mở mắt ra, cô nhìn thấy một đôi mắt đen láy, to và sâu.
Anh ta tỏ ra hung dữ trong giấc mơ của cô, cô cảm thấy mình trở thành một dòng sông uốn lượn. Giấc mơ lần này thậm chí còn có đối thoại, anh ta hỏi cô: “Cô muốn gì?”
Trong giấc mơ, cô cũng dám nói mọi thứ, ngắt quãng nói: “Muốn anh vào trong.” ( đoạn này là chị nhà đang ám chỉ điều 18+ ấy :> )
“Vào đâu?”
Anh ta tiến lại gần trong giấc mơ, vuốt ve rồi cọ xát. Khi cô mở mắt ra, nhận thấy sự khác thường trên giường, tay cô chạm vào rồi rút lại. Cô lầm bầm: “Trời ạ!”
Bên ngoài trời sáng rõ, cô dậy thay ga giường và chăn, khi ôm chúng đi ra ngoài thì tình cờ gặp phải Tô Cảnh Thu, người vừa mới tập luyện xong. Tay cô không kìm được siết chặt hơn, lặng lẽ vòng qua anh.
“Ôi chao! Cô vứt phép tắc của mình ở bệnh viện rồi à?” Tô Cảnh Thu nắm lấy cổ áo cô, yêu cầu cô phải chào anh.
Cô đáp lại một cách qua loa: “Chào buổi sáng.”
Nghe xong, Tô Cảnh Thu mới buông cô ra, đi theo sau cô. Cô đuổi anh đi, nhưng anh không chịu, nói với cô: “Đây là nhà tôi, tôu thích đi đâu thì đi! Cô không có quyền quản!”
Cô ôm chăn đi về phía máy giặt, Tô Cảnh Thu gọi: “Này này, đợi chút, trong đó có đồ của tôi.” Chưa đợi cô nói gì, anh liền lấy đồ của cô ra rồi đặt xuống dưới chân. Nói cũng kỳ lạ, chiếc ga giường nằm ngay trước mặt anh, nửa mở nửa đóng, vừa vặn lộ ra một chút.
Tô Cảnh Thu nhìn thấy, khẽ tặc lưỡi một cái, không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, đừng thấy Tư Minh Minh thường ngày nghiêm túc, khi cửa đóng lại thì lại là chuyện khác. Anh nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý, định nói gì đó, nhưng Tư Minh Minh đã tiến lên, ôm đống đồ lên và hỏi anh: “Anh chưa bao giờ mộng xuân à? Chưa bao giờ thủ da^ʍ ư?”
“Cũng chưa bao giờ dùng tới bàn tay của anh à?”