Hôm nay, đài phát thanh kể về một câu chuyện bi thương. Cô gái vừa kể vừa khóc, cô bắt đầu yêu bạn trai từ thời đại học, sau khi thi lên cao học, một người đi Hồi Hột*, người kia đi Trùng Khánh. Tất cả số tiền cô tiết kiệm được đều dùng để đi tàu hỏa ghế cứng, chỉ vì muốn nhìn người yêu một lần. Tuần trước, cô gái muốn tạo bất ngờ cho bạn trai, không thông báo trước mà đến, nhưng khi đến nơi, cô phát hiện bạn trai đã có bạn gái khác. Câu chuyện chưa dừng lại ở đó, cô gái đã tự tử, nhưng may mắn được cứu sống. Cô cảm thấy mình đã không còn hoàn chỉnh nữa.
*Hồi Hột: thủ phủ khu tự trị Nội Mông, Trung Quốc.
“Chết tiệt.”
Tô Cảnh Thu không nhịn được mắng một câu, chỉ vào màn hình hỏi Tư Minh Minh: “Cô ngày nào cũng nghe mấy thứ vớ vẩn này à?”
“Đúng vậy.”
“Thứ này có gì đáng nghe chứ? Thi xem ai thảm hơn à?” Tô Cảnh Thu hỏi.
“Để rút kinh nghiệm” Tư Minh Minh trêu chọc.
“Kinh nghiệm gì?”
“Đừng bao giờ cố tạo bất ngờ cho người khác.”
Tô Cảnh Thu nghe câu chuyện đã thấy tức ngực, giờ nghe Tư Minh Minh nói vậy lại không nhịn được gật đầu liên tục:
“Được, được, Tư Minh Minh, cô giỏi thật đấy.”
“Anh nói bậy.”
“Giỏi và ngu không phải là nói bậy!” Tô Cảnh Thu phản bác.
Tư Minh Minh quay sang nhìn anh, thấy khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận bởi câu chuyện kia, chợt cảm thấy con người này cũng thú vị thật. Gương mặt thì chuẩn kiểu “tra nam” chính hiệu, nhưng lại bị một “tra nam” khác chọc tức. Vậy nên, trong lòng anh hẳn là có chút chính nghĩa, đúng không?
Tư Minh Minh chợt nhớ lại lời đánh giá của Lộ Mạn Mạn về Tô Cảnh Thu: Hơn 99% đàn ông khác. Lộ Mạn Mạn hiếm khi đánh giá cao đàn ông như vậy, đến giờ trong mắt cô ấy, ngay cả Bách Dương cũng chỉ là rác rưởi.
“Nhìn cái gì mà nhìn!” Tô Cảnh Thu dùng tay xoay mặt Tư Minh Minh về phía trước, cảnh cáo: “Cô đừng có ý đồ gì với tôi! Có phải cô đã nói gì với mẹ cô không? Sao bà ấy lại nhìn tôi bằng ánh mắt như vậy?”
Tư Minh Minh khá bình tĩnh: “Trong ngăn kéo của tôi có một dụng cụ tìиɧ ɖu͙©, mẹ tôi đã mở ra mà không biết. Tôi đoán có thể bà ấy tò mò về đời sống tìиɧ ɖu͙© của tôi. Tình cờ hơn là anh xuất hiện và chúng ta kết hôn. Có lẽ do vậy nên sự tò mò của bà ấy đã lên đến đỉnh điểm.”
Những lời này, ngay cả một người đàn ông thô lỗ như Tô Cảnh Thu cũng khó mà nói ra một cách thoải mái như vậy, anh nghe xong mặt gần như đỏ lên, cắt ngang lời Tư Minh Minh: “Cô không cần phải nói chi tiết như vậy…”
“Anh không phải cũng nhìn thấy cái món đồ chơi nhỏ đó rồi sao?”
“Tư Minh Minh!” Tô Cảnh Thu gào lên: “Cô có thể im miệng một lát được không?”
“Sao nào? Đàn ông các anh trưởng thành rồi không thể thảo luận về tìиɧ ɖu͙© à?”
…Tô Cảnh Thu suýt nữa bị Tư Minh Minh làm tức đến đau tim. Trước mặt anh, cô chẳng có chút dè dặt nào, thử nghĩ xem cô vừa nói những gì chứ! Điều khiến người ta kinh ngạc nhất là: những lời này từ miệng cô thốt ra hoàn toàn không mang chút ý tứ nhẹ nhàng hay gợϊ ȶìиᏂ nào, giống như đang nghe một buổi báo cáo học thuật. Người nghe không thể mơ màng hay suy nghĩ linh tinh, nhưng lại không thể không cảm thấy khó chịu.
Tô Cảnh Thu tự cho rằng loại phụ nữ nào mình cũng từng gặp qua, nhưng anh chưa bao giờ nói những chuyện như thế này trước mặt người khác giới. Đôi lúc, anh cũng đùa vài câu không mấy đứng đắn với anh em thân thiết, nhưng đó chỉ là vì cái miệng không giữ được mà thôi.
Dòng xe bị tắc cuối cùng cũng bắt đầu nhúc nhích trở lại, cô gái trên đài phát thanh vẫn nức nở không ngừng. Tô Cảnh Thu thở phào nhẹ nhõm, tập trung vào việc lái xe, cố ý lờ đi tiếng khóc đầy ai oán của cô gái ấy.
Sau khi tới nơi, bàn bạc hợp đồng xong xuôi, Tô Cảnh Thu thanh toán toàn bộ chi phí. Ngay khi vừa trả tiền xong, anh nhận được thông báo Tư Minh Minh đã chuyển khoản cho anh một nửa. Anh cau mày hỏi cô: “Có ý gì đây?”
“Cuộc hôn nhân này vốn dĩ là một mối quan hệ hợp tác.” Tư Minh Minh bình thản nói: “Giờ chúng ta mỗi người đầu tư một nửa, giảm thiểu rủi ro tổn thất. Xác suất lời lỗ đều như nhau, công bằng cho cả anh và tôi.”
“Rất tốt, lý thuyết này rất hay.” Tô Cảnh Thu lười tranh cãi với cô, liền nhận tiền. Nhưng lại không nhịn được, hỏi: “Cái gì cũng chia đôi à?”
“Đúng vậy.” Tư Minh Minh đáp một cách bình thản.
“Vậy tôi sẽ đưa hóa đơn tiền nước, điện, gas cho cô.” Tô Cảnh Thu cố ý ghé sát vào cô, trừng mắt to vẻ thách thức: “Chia đôi đến cùng luôn!”
Tư Minh Minh bị hành động bất ngờ của anh dọa giật mình, vội bước lùi lại một bước. Phản ứng theo bản năng không thể nào giả được. Tô Cảnh Thu nhận ra, loại người như Tư Minh Minh chỉ có thể đối phó tốt với những “trận chiến” mà cô đã chuẩn bị sẵn.
Phát hiện ra điểm yếu, anh lại nhân lúc cô không chú ý bước thêm một bước tới gần. Quả nhiên, Tư Minh Minh như lò xo bật ngược, lại lùi thêm một bước nữa.
“Thế mà đã có thể doạ cô rồi!” Tô Cảnh Thu đắc ý nói: “Quá dễ dàng để dạy dỗ cô!”
Tư Minh Minh xoa xoa ngực, quyết định tạm thời ngừng chiến tranh, đi theo nhân viên cửa hàng để thử đồ. Đám cưới ở dãy núi tuyết chuẩn bị hai bộ đồ, một bộ mang đậm phong cách địa phương, một bộ là váy cưới trắng đơn giản.
Tư Minh Minh nhớ lại lúc Trương Lạc Lạc đi thử váy cưới trước ngày cưới, tay cô ấy xoay vòng, nâng váy trắng lên cẩn thận. Người ta thường nói: “Phụ nữ một đời chỉ nên mặc một lần váy cưới trắng.” Khi đó, Trương Lạc Lạc cũng đã từng nói như vậy. Váy trắng tượng trưng cho sự thuần khiết, cô gái xinh đẹp, như tình yêu tươi đẹp vậy.
Khi mặc váy cưới trắng, đôi mắt của Trương Lạc Lạc ánh lên những giọt nước mắt. Cô nhìn vào gương và nói: “Tớ đã mơ về khoảnh khắc này từ khi mười sáu tuổi.” Cô gái ấy đầy cảm xúc, niềm ao ước về tình yêu đã bắt đầu từ tuổi thanh xuân, xuyên suốt mười năm, cuối cùng cũng được khoác lên mình chiếc váy cưới trắng.