Chương 34

Tô Cảnh Thu bị người phụ nữ kỳ lạ kia làm cho ám ảnh, nghĩ đến rượu là buồn nôn.

Ban đầu, anh nghĩ rằng cô ta đến để gây sự, nhưng uống một lúc sau, anh mới nhận ra dường như mục đích của cô chỉ là muốn làm anh mất mặt. Cô không ngừng thách thức anh uống rượu, ép anh cá cược hết lần này đến lần khác:

“Thua thì học tiếng chó sủa!”

“Thua thì nói “Anh yêu em!”

“Thua thì đánh vào cái cây lớn ở trước cửa quán!”

….

Tô Cảnh Thu không hề muốn cá cược với cô ta, uống đến cuối cùng cũng chỉ là cuộc thi uống rượu. Lộ Mạn Mạn quyết tâm muốn kiểm tra tửu lượng của Tô Cảnh Thu, cứ kéo anh uống đến khi quán bar đóng cửa.

Ở cửa quán bar, cô còn cố ý kéo Tô Cảnh Thu, người đang định rời đi lại, lảo đảo lao vào lòng anh, ôm cổ anh và cố tình hôn lên mặt anh. Tô Cảnh Thu theo phản xạ đẩy cô ra xa, sau đó còn khó chịu lau mặt mình.

Trước khi anh bước vào cửa nhà, Lộ Mạn Mạn đã nhắn tin cho Tư Minh Minh. Cô nói: “Chồng cậu tửu lượng chẳng ra gì, nhưng nhân phẩm thì đúng là không tệ.”

Tư Minh Minh tất nhiên tin tưởng. Rượu cồn hoàn toàn vô dụng trước mặt Lộ Mạn Mạn, cô ấy có sức mạnh “một người giữ cửa, vạn người khó qua” mà uống gục cả căn phòng. Tô Cảnh Thu nhỏ bé trước mặt cô ấy đúng là chẳng đáng nhắc tới.

Hiếm khi cô không đi ngủ mà ngồi trong phòng khách chờ Tô Cảnh Thu. Lộ Mạn Mạn nổi hứng, muốn Tư Minh Minh thử độ trung thực của Tô Cảnh Thu. Tư Minh Minh cũng cảm thấy hứng thú với điều này, cô rất muốn xem dáng vẻ một người đàn ông nói dối trông như thế nào.

Tô Cảnh Thu vừa bước vào cửa đã thấy Tư Minh Minh, liền nâng cổ tay lên nhìn đồng hồ. Giờ này mà người vợ thích sống lành mạnh của anh vẫn chưa đi ngủ, định “thức đêm nuôi cú” à?

“Anh lại uống rượu rồi à?” Tư Minh Minh bước tới, nắm lấy cổ áo anh mà ngửi. Chiếc mũi của cô khẽ khụt khịt, hơi thở ấm áp phả lên cổ anh.

“Có uống.” Tô Cảnh Thu lùi về phía ghế sofa ngồi xuống, chẳng hiểu sao lại bắt đầu phàn nàn với Tư Minh Minh: “Hôm nay gặp một đám người say xỉn bao cả quán. Cô gái cầm đầu đúng là điên, kéo tôi uống rượu rồi hát hò.”

Chưa đợi Tư Minh Minh hỏi, Tô Cảnh Thu đã tự mở miệng nói liên tục. Anh rất muốn tìm ai đó để trút bầu tâm sự về cô gái say rượu kia. Anh vừa mong quán bar ngày nào cũng có những người điên như vậy, vừa không nhịn được mà chửi thầm trong lòng.

Cô gái đó đúng là một cô gái nhiệt tình nóng bỏng, nhưng tính cách lại ngớ ngẩn không chịu nổi. Cô ta làm quán bar của Tô Cảnh Thu náo loạn đến mức người đi đường đứng ngoài nhìn vào, tưởng bên trong có đánh nhau.

Đây là lần đầu tiên Tô Cảnh Thu nghiêm túc trò chuyện với Tư Minh Minh. Anh uống một chút rượu, nhưng chưa say, và công tắc ngôn từ trong cơ thể anh đã được bật. Đối tượng để anh giãi bày là một người rất trầm lặng. Cô không đặt ra bất kỳ câu hỏi nào, chỉ lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoảng lại bật cười nhẹ.

Ví dụ, khi anh kể về chuyện cô gái điên kia bắt anh nếu thua thì phải học tiếng chó sủa, trong đầu Tư Minh Minh lập tức hiện lên hình ảnh cụ thể. Cô hoàn toàn tin rằng người bạn thân của mình có thể làm ra những chuyện như thế.

“Buồn cười vậy à?” Tô Cảnh Thu tò mò hỏi cô: “Những gì tôi nói có buồn cười đến thế sao?”

Tư Minh Minh thu lại nụ cười, gật đầu nói: “Cũng khá buồn cười đấy.” Chồng cô không biết gì lại mắng bạn cô là đồ ngốc, nhưng cũng không phải là mắng, anh chỉ đang miêu tả tính cách của cô ấy thôi. Kêu gọi bạn bè, ồn ào náo nhiệt, chơi đủ loại trò chơi trong quán bar, như thể đang đưa mọi người đến miền Tây nước Mỹ vậy. Đây đều là những đánh giá khách quan, Lộ Mạn Mạn quả thật là người như vậy.

Tô Cảnh Thu liếc nhìn cô một cái, rồi mệt mỏi dựa vào sofa, cảm giác như có chút tủi thân: “Tiền khó kiếm, mà phân cũng khó nuốt.”

“Tương lai cô gái say rượu đó còn đến nữa không?” Tư Minh Minh hỏi.

“Cô ta nói lúc rời đi là sẽ quay lại. Còn kéo cổ áo định hôn tôi.” Tô Cảnh Thu ghét bỏ lau mặt lần nữa: “May mà chồng cô phản ứng nhanh!”

“Chồng cô.” Tô Cảnh Thu bất chợt buột miệng nói ra hai chữ này, nói xong cả hai người đều ngẩn ra. Anh đã tỉnh rượu gần hết, suy nghĩ một lúc mới nhận ra sao mình lại thành “chồng” của cô? Nghĩ lại, theo luật pháp thì đúng là mình là “chồng” của cô rồi. Cũng không phải là nói lỡ lời. Nghĩ vậy, anh thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn.

Tư Minh Minh không nhìn thấy dáng vẻ của một người đàn ông nói dối, nhưng lại vô tình thu được một người đàn ông cứ liên tục trò chuyện với cô. Cảm giác bị giả thuyết ban đầu bác bỏ thật kỳ lạ. Tô Cảnh Thu rõ ràng đang băn khoăn về việc Lộ Man Man muốn “cưỡng hôn” anh còn Tư Minh Minh nhận ra rằng anh đang bị ám ảnh bởi chứng sạch sẽ của mình.

Cô lại gần Tô Cảnh Thu một chút, hỏi anh: “Anh không thích người khác hôn mình à?”

“Tại sao phải hôn, nước bọt thật kinh tởm.”

“Vậy lúc trước yêu đương anh không hôn sao?”

“Quen rồi thì sẽ đỡ hơn.” Tô Cảnh Thu nói.

“Vậy để tôi thử xem.” Tư Minh Minh đáp.

“Thử gì?” Tô Cảnh Thu nhìn cô.

“Thử xem chúng ta có quen chưa.”

Vừa rồi họ đã có một cuộc trò chuyện rất hài hòa, Tô Cảnh Thu đã giảm bớt sự kháng cự với cô, và giữa họ bắt đầu hình thành một loại cảm xúc giống như tình bạn. Tư Minh Minh cảm thấy không ổn, cô không thể để mình phát triển tình bạn với chồng mình, ai lại đi ngủ với bạn bè chứ?

Cô lại hơi nghiêng người về phía anh, nhìn vào mắt anh. Tô Cảnh Thu đã uống rượu, đầu óc phản ứng rất chậm. Và trong mắt anh, bề ngoài đó là vợ anh đang nghiên cứu anh, còn cô nghiên cứu gì thì anh không biết.

Cho đến khi đôi môi của Tư Minh Minh chạm vào má anh, bộ não chậm chạp của Tô Cảnh Thu vẫn chưa kịp phản ứng. Rượu dường như đã thúc đẩy sự chảy mạnh mẽ trong cơ thể anh, chỉ trong chốc lát, nó lan tỏa đến từng ngóc ngách trong cơ thể, khiến anh có cảm giác chóng mặt.

Anh đưa tay đẩy Tư Minh Minh, nhưng cô lại bất ngờ giữ chặt mặt, rồi hôn lên môi anh.

"Tôi muốn xem anh có chứng sạch sẽ đến mức nào." Tư Minh Minh không tin vào số phận, mạnh mẽ đưa đầu lưỡi vào miệng anh, khi anh hoảng hốt muốn tránh, cô liền ngồi lên đùi anh. Trong nháy mắt, anh đã ấn cô xuống sofa, tay anh siết chặt cổ cô, mắt anh đỏ ngầu, tức giận cảnh cáo: "Đừng có quá đáng! Tôi chưa say, tôi còn biết rõ mọi thứ."

Chứng kiến ánh mắt đầy ý cười của cô, anh cảm thấy tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, hai chân đè chặt lên cô, hỏi: “Miệng của tôi có phải là do mà cô cắn không?”

Tư Minh Minh thẳng thắn thừa nhận: “Đúng vậy.”

“Tôi thật sự đã xem nhẹ cô rồi, Tư Minh Minh. Sao con người cô lại nham hiểm đến vậy chứ?”

“Buông tôi ra rồi nói chuyện đàng hoàng.” Tư Minh Minh nhấc chân lên, dùng đầu gối huých vào lưng anh: “Đè chết tôi bây giờ.”

Tư Minh Minh nói theo những gì mình nghĩ, hoàn toàn không nhận ra câu “Đè chết tôi bây giờ” lại mang ý nghĩa gì đối với một người đàn ông có suy nghĩ không trong sáng. Ngay cả Tô Cảnh Thu, người vốn vô tư, cũng nhận ra hành động của mình lúc này không được lịch sự, liền vội vàng lăn khỏi người cô, ngồi bệt xuống đất, thở dốc một lúc lâu.

“Sau này tôi sẽ không bao giờ uống rượu nữa.” Anh nói vậy, rồi nghiêng đầu, dựa vào ghế sofa mà ngủ thϊếp đi. Sofa là người bạn tốt của anh, mỗi khi trở về muộn vào ban đêm, đôi khi anh thậm chí không còn đủ sức để đi vào phòng ngủ. Thường thì anh cuộn tròn trên sofa và ngủ qua đêm.

Tư Minh Minh nhìn anh đang ngủ say, cảm thấy giữa họ đúng là đã thân thiết hơn một chút. Ít nhất thì còn thân hơn anh với Lộ Mạn Mạn, vì cô hôn anh mà anh không thấy khó chịu.