- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đô Thị
- Sinh Hoạt Tính Phúc Của Thiếu Nữ Không Độ Và Chàng Trai Xăm Trổ
- Chương 30
Sinh Hoạt Tính Phúc Của Thiếu Nữ Không Độ Và Chàng Trai Xăm Trổ
Chương 30
Tư Minh Minh ngủ không ngon.
Cô nằm trên giường rồi tưởng tượng những điều kỳ lạ. Khi còn nhỏ, Nhϊếp Như Song đã nghi ngờ về trạng thái cảm xúc và trí tuệ vì trí tưởng tượng của cô. Bà từng nói với bà nội Tư Minh Minh nhưng lại do dự: “Minh Nguyệt của chúng ta... Nếu... con bé bị thiểu năng trí tuệ, con sẽ tìm bảo mẫu, mẹ có thể giúp con chăm sóc con bé mỗi ngày được không. Con sợ rằng Minh Nguyệt của chúng ta bị bạo hành.”
Sở dĩ Nhϊếp Như Song trở nên như vậy là bởi vì con gái của bà thường xuyên đột nhiên chỉ vào cái gì đó, gọi bà là động vật, hoặc đặt cho bà một cái tên xa lạ.
Tư Minh Minh đã có những liên tưởng kỳ lạ với mọi thứ từ khi còn nhỏ, cho đến khi cô lớn lên và trở nên gần gũi hơn với người bình thường. Nhưng trí tưởng tượng bên trong cô thỉnh thoảng vẫn hiện lên. Khi đồng nghiệp gọi cô là người không độ, cô không bận tâm nhưng trong lòng vẫn âm thầm chống trả.
Cách chống trả của cô là đặt cho họ những biệt danh kỳ lạ. Ví dụ như khi Trần Minh tức giận chửi bới thì mặt đỏ bừng, trong lòng Tư Minh Minh gọi anh ta là khỉ đít đỏ, hơn nữa anh ta còn thích mặc quần hoa…
Đêm đó cô bắt đầu suy nghĩ: Chồng cô, đồng chí Tô Cảnh Thu, vẫn chưa có biệt danh phù hợp.
Cô từ lâu đã nghĩ rằng hai người không hòa hợp sẽ có rất nhiều xích mích khi sống chung, nhưng cô không ngờ rằng điều đầu tiên khiến cô khó chịu chính là giấc ngủ. Chồng cô, anh Tô Cảnh Thu, làm việc từ hoàng hôn đến bình minh, công việc của anh không hề nghiêm túc chút nào. Khi về, anj luôn có mùi như nước hoa hoặc hỗn hợp của nhiều loại rượu khác nhau. Đây là điều cấm kỵ đối với Tư Minh Minh, người đã giữ dáng từ năm 20 tuổi.
Cô đứng trong phòng khách nhìn Tô Cảnh Thu vừa vào cửa liền bắt đầu cởϊ qυầи áo, hoàn toàn quên mất trong nhà còn có người khác. Bên ngoài ánh nắng ban mai đang chiếu rọi, cơ thể anh tỏa sáng ấm áp, bước đi anh hơi lắc lư.
Có vẻ như anh đã uống khá nhiều.
Tối hôm đó Tô Cảnh Thu gặp người bạn tốt Cố Quân Xuyên của mình, hai người ngồi trên chiếc ghế dài trước quán bar và uống rượu. Anh đang có tâm trạng tồi tệ nên đã uống rất nhiều mà không nhận ra. Còn Cố Quân Xuyên không uống nữa, nói uống quá nhiều cảm thấy khó chịu. Tô Cảnh Thu mặc dù đang có tâm trạng muốn uống rượu vẫn cố gắng thuyết phục: “Đàn ông, uống rượu và ca hát, cuộc sống như vậy thật là tuyệt vời!’
Để tìm được người cùng uống rượu, anh còn học thuộc lòng những bài thơ.
Tô Cảnh Thu phàn nàn với Cố Quân Xuyên rằng nhà của anh đã bị một vị khách ngoài trái đất xâm chiếm. Anh nói: "Cậu biết không? Cô ấy giống như người ngoài hành tinh vậy. Trong đầu cô ấy chắc chắn có một kế hoạch nào đó được sắp xếp sẵn và cô ấy có thể thực hiện chúng bất cứ lúc nào.”
"Và hơn thế nữa... cô ấy chuyển đến nhà tôi... và yêu cầu tôi ghi lại dấu vân tay của cô ấy trên khóa cửa ..."
Cố Quân Xuyên có hứng thú hỏi: "Cậu lãnh chứng chưa?" Người bạn tốt của anh ấy biết đức tính của Tô Cảnh Thu, anh ấy thực sự là loại người sẽ cho người khác một bộ mặt tốt. Nhưng lúc này, người bạn tốt của anh chỉ biết nắm tay anh mà khóc, đầy bất bình tuôn ra: “Đã làm rồi! Tôi không muốn kết hôn cùng cô ấy! Nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt của cô ấy, đầu óc tôi như phát điên lên..."
Cố Quân Xuyên trong đầu tràn ngập nghi vấn: Cái gì? Đã làm rồi?
Tô Cảnh Thu nghĩ nghĩ: "Không biết sau này tương lai sẽ có thứ gì chờ đợi mình ở phía trước..."
Anh thực sự đã uống quá nhiều.
Lúc này, khi Tô Cảnh Thu đang cởϊ qυầи đùi, nghe thấy tiếng động, tay anh liền dừng lại ở dây kéo. Nhìn xung quanh với đôi mắt mơ hồ, anh thấy có một người phụ nữ đang đứng trong căn phòng ở góc tối.
Gia đình anh chỉ có một người phụ nữ đó là mẹ anh. Tô Cảnh Thu nghĩ: Tại sao trong nhà mình lại có phụ nữ khác?
Khi nhìn kỹ, anh thấy người phụ nữ này có một khuôn mặt mà anh không mấy quen thuộc, dù có nghĩ đến thế nào anh cũng không nhớ được đó là ai. Anh mơ hồ hỏi: "Cô là ai? Làm thế quái nào mà cô vào được? Cút ra khỏi đây!"
Tư Minh Minh không muốn quan tâm đến người uống quá nhiều, cô cũng không cần quan tâm, bởi vì Tô Cảnh Thu lập tức ngã xuống ghế sô pha. Cô bước tới nhìn xem người đàn ông trước mặt đang thở dốc, l*иg ngực phập phồng dữ dội, rõ ràng là anh ta đã uống quá nhiều. Cô đá nhẹ anh: “Này.”
Tô Cảnh Thu đáp lại cô: "Cút đi."
Tư Minh Minh ghét những người say rượu và quyết định để anh ta tự lo liệu. Cô vừa quay người rời đi thì bàn tay anh nắm lấy cổ tay cô. Lòng bàn tay của người uống rượu nóng bừng, dùng lực mạnh nhéo Tư Minh Minh đến mức đau nhức.
Đây là loại tật xấu gì vậy? Tư Minh Minh cúi người nhặt một cái gối uy hϊếp Tô Cảnh Thu: "Tôi đếm đến ba anh thả tay tôi ra, nếu không tôi sẽ đánh chết anh!"
Bàn tay nâng gối lên và cúi đầu xuống để nhìn vào mắt anh. Anh hơi mở mắt ra và nhìn cô chăm chú. Ngón tay cái đang nắm cổ tay cô nhẹ nhàng xoa xoa, như muốn làm lấy lòng cô.
Giống như một chú cún vậy. Tư Minh Minh có liên tưởng như vậy. Cô rất nghiêm túc với con người nhưng vẫn có chút thương cảm với loài chó nên lại đặt chiếc gối lại và cúi xuống nhìn anh.
Vẻ mặt anh ta vẫn như cũ, nhưng miệng đang lẩm bẩm một cái tên. Đúng vậy, anh ấy đang gọi một cái tên, và tên người này là "Trịnh Lương". Tư Minh Minh nghe rất rõ ràng.
Có phải là người cô nghĩ đến? Trịnh Lương của công ty cô? Cô vẫn còn bối rối, nhưng bàn tay còn lại của anh đã đưa ra phía sau cô, kéo cô vào lòng và ấn cô xuống ghế sofa.
Nếu đúng là Trịnh Lương trong công ty cô thì thật quá máu chó! Tư Minh Minh kỳ thực có chút hưng phấn, hai mắt sáng lên, dũng cảm quan sát anh trong ánh sáng mờ ảo. Cô không hề né tránh khi anh cúi đầu mà co chân trốn trên ghế sô pha. Anh chọc cô một cách khó chịu. Đùa gì chứ, uống nhiều quá mà còn có gậy để đứng chọc người ta. Đầu óc Tư Minh Minh chưa bao giờ ngừng suy nghĩ, đôi môi anh liền cắt đứt nhịp điệu trong đầu cô.
Lúc đầu nó đáp xuống má cô, nhẹ nhàng vặn vẹo, tựa như đang cù Tư Minh Minh. Cô nghiêng đầu tránh né, vừa vặn để môi anh chạm vào tai cô.
Hơi thở của anh phả vào tai, anh thì thầm vào tai cô: "Trịnh Lương, Trịnh Lương..."
Anh gọi mãi không ngừng.
Tư Minh Minh bị anh chọc tức nên cắn vào vai anh, lẩm bẩm: “Anh còn muốn hôn à?”
Nhìn thấy Tô Cảnh Thu giống như một con chó bám dai như đỉa, anh ôm mặt cô rồi hôn. Đôi môi mềm mại chạm vào nhau, giống như ăn một miếng kẹo dẻo. Tô Cảnh Thu không biết mình uống loại rượu gì, nhưng vị rất ngọt. Tư Minh Minh lại nhịn không được muốn cắn anh.
Cô nghĩ vậy và cũng làm điều này, cô cắn mạnh vào anh và nghe thấy tiếng rêи ɾỉ của anh, cô mỉm cười đẩy anh ra và nói: "Trịnh Lương cắn anh. Anh nên tính món nợ này lên đầu Trịnh Lương.” Trước khi rời đi, cô lại đá anh một cước đe dọa: "Sớm muộn gì tôi cũng đuổi anh ra khỏi nhà!"
Cô quay người đi và trở về phòng.
Tô Cảnh Thu đã uống quá nhiều, tạo ra những tiếng động khó chịu trong phòng khách. Cô biết rõ anh sẽ không bị sao nên đeo nút tai để chặn những âm thanh khiến cô cảm thấy khó chịu.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đô Thị
- Sinh Hoạt Tính Phúc Của Thiếu Nữ Không Độ Và Chàng Trai Xăm Trổ
- Chương 30