Chương 8: Dỗi này

Chứng kiến cảnh này, cuối cùng Liễu Tương Nghi cũng thật sự cảm nhận được: “Tên tiểu tử này, đúng là đã hóa thành quỷ rồi.”

Nhưng biết làm sao được? Bát tự của hắn và cậu hợp nhau như vậy.

Cho dù có thành quỷ, cậu cũng chỉ có thể cắn răng chấp nhận cưới hắn.

Trong mắt Liễu Tương Nghi ánh lên một tia sáng ranh mãnh.

Cậu bơi tới gần phía Chung Tần Hoài, ghé sát vào mép hồ, ngẩng đầu lên, nhếch môi nở một nụ cười đầy khıêυ khí©h:

“Vừa rồi Chung tổng chỉ là đang thử lòng gan dạ của tôi thôi đúng không? Vậy còn Chung tổng thì sao? Có dám cùng tôi minh hôn không?”

Câu nói vừa dứt, cậu liền bắt gặp biểu cảm trên mặt Chung Tần Hoài thoáng biến đổi.

“Chung tổng chẳng lẽ... là không dám?”

Liễu Tương Nghi tiếp tục trêu chọc:

“Tuy lần trước đua xe ở đoạn đèo tôi thua thật, nhưng không có nghĩa là tôi chịu nhận thua đâu. Ai mà chẳng có điều mình sợ, ví như tôi sợ chết... còn Chung tổng thì... có phải sợ cưới tôi không?”

Nói xong, cậu thầm đếm ngược trong lòng.

Ba.

Hai.

“Một” còn chưa kịp thốt ra, đã nghe Chung Tần Hoài mở miệng.

“Liễu tổng từng phát biểu trong một buổi phỏng vấn rằng mình là người cuồng công việc, không định yêu đương, càng không nghĩ đến chuyện kết hôn.”

Liễu Tương Nghi: “?”

Như thể sợ cậu quên thật, Chung Tần Hoài chậm rãi ngồi xuống ghế dài cạnh bể bơi, uể oải bổ sung:

“Ngày 24 tháng 3 năm 2018, buổi tối.”

Rồi hắn thậm chí còn chính xác đến từng giây:

“8 giờ 23 phút 15 giây, bắt đầu buổi phỏng vấn đó.”

Liễu Tương Nghi: “?”

Năm 2018?

Chuyện đã bao nhiêu năm rồi chứ?

Chung Tần Hoài dường như rất đắc ý:

“Về khoản ghi nhớ, Liễu tổng thua tôi rồi.”

Liễu Tương Nghi: “...”

“Cho nên, Liễu tổng bỗng nhiên muốn kết hôn, lại còn là kết hôn với một người đã chết như tôi, rốt cuộc là có mục đích gì?”

Giọng nói của Chung Tần Hoài vẫn đều đều, nhưng ánh mắt hẹp dài kia lại gắt gao nhìn chằm chằm Liễu Tương Nghi, không bỏ sót một biểu cảm nào.

Liễu Tương Nghi: “...”

Năm đó đạo sĩ từng xem mệnh cho cậu nói nếu muốn sống qua tuổi 25, thì nhất định phải kết một mối âm hôn. Mà Chung Tần Hoài sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm với cậu, bát tự hợp nhau đến hoàn hảo, lý do này nói ra có vẻ quá mức nực cười.

Thấy Liễu Tương Nghi im lặng, Chung Tần Hoài càng tin mình đã đoán trúng. Khóe môi hắn khẽ nhếch:

“Liễu tổng, về phương diện hiểu đối thủ, lần này cậu cũng thua tôi.”

Liễu Tương Nghi: “...”

Cái giọng đắc ý đó!

Cậu chống tay nhảy vọt khỏi bể bơi, động tác dứt khoát lưu loát.

Lần này đến lượt cậu đứng từ trên cao nhìn xuống Chung Tần Hoài:

“Nếu đã nói hiểu tôi, vậy Chung tổng cũng nên biết, chuyện tôi muốn làm thì không ai ngăn được.”

Ánh mắt hai người giao nhau, như thể trong đêm tối tĩnh lặng chợt bùng lên một trận chiến không khói thuốc súng.

Sau vài giây yên lặng đối đầu, khóe miệng Chung Tần Hoài chậm rãi nhếch lên. Hắn giơ một chiếc điện thoại trong tay lên.

Liễu Tương Nghi lập tức sa sầm mặt.

Là chiếc điện thoại vừa nãy cậu làm rơi khi ngã xuống khỏi tòa nhà, nó thuộc về Chung Tần Hoài.

Chung Tần Hoài cầm điện thoại giơ giơ lên, nhẹ nhàng nói:

“Liễu tổng vẫn luôn tìm cái này đúng không? Không có thứ này, Liễu tổng định kết minh hôn với tôi kiểu gì đây?”

“Cái đó thì không cần anh lo.”

Liễu Tương Nghi khẽ mỉm cười, nụ cười mang theo chút uy hϊếp:

“Đã chết rồi thì nên ngoan ngoãn một chút.”

Chung Tần Hoài nhếch môi cười khẽ, giọng mỉa mai:

“Chỉ nghe nói có quỷ dọa người, chứ chưa từng nghe người dọa quỷ. Liễu tổng, cậu đối với quỷ hình như hơi thiếu tôn trọng thì phải?”

Liễu Tương Nghi: “...”

Cậu không nói thêm gì nữa, quay người rời đi.

Người ướt sũng trở về linh đường, chậu than vẫn chưa tắt, lửa còn âm ỉ cháy.

Liễu Tương Nghi mở bàn tay trái ra.

Giữa lòng bàn tay là một viên kẹo.

Tên tiểu tử ấy từ nhỏ đã thích mấy thứ vặt vãnh như vậy, ngày nào túi áo cũng nhét vài viên kẹo. Đến khi lớn rồi vẫn giữ thói quen đó.

Lúc nãy ngã vào lòng Chung Tần Hoài, cậu đã lén lấy một viên từ trong túi áo hắn.

Liễu Tương Nghi xoay nhẹ viên kẹo trong tay, đôi mắt đen nhánh khẽ híp lại.

Đây là bằng chứng.

Chứng minh rằng trong chuyện hiểu rõ đối thủ, cậu cũng chẳng hề thua kém Chung Tần Hoài.

Cậu cầm viên kẹo đó, đặt cùng một chỗ với sợi tóc của mình, đang định ném cả hai vào chậu than thì chợt khựng lại.

Ban đầu cậu nghĩ minh hôn cũng chỉ là nghi thức cho có, làm cho bà nội yên tâm thôi.

Nhưng đêm nay không chỉ tận mắt thấy bàn tay quỷ thò ra từ trong điện thoại, mà còn nhìn thấy Chung Tần Hoài – hồn ma thật sự xuất hiện ngay trước mặt mình, khiến cậu bất giác lưỡng lự.

Lễ minh hôn này... không phải là thật đấy chứ?

Cậu gọi cho người anh hai làm đạo sĩ của mình – Liễu Yến Trì, kể lại hết chuyện đã xảy ra trong đêm. Kết quả, Yến Trì rất thản nhiên đáp:

“Minh hôn rồi, hai người coi như bị trói buộc. Sau này em muốn gọi, hắn liền tới.”

Còn có chuyện tốt thế này á?

Thế thì khỏi khách sáo, phải tranh thủ sai hắn cho bõ!

Không nói thêm nửa lời, Liễu Tương Nghi dứt khoát ném cả viên kẹo và sợi tóc vào chậu than đang đỏ lửa.