Tay Liễu Tương Nghi bắt đầu run nhẹ. Tựa hồ cảm nhận được nỗi sợ hãi của cậu, bàn tay kia đột nhiên tan thành một làn khói đen, trườn qua cổ tay rồi biến mất.
Ngay sau đó, trong điện thoại vang lên tiếng cười khẽ:
“Nếu Liễu tổng vẫn chưa tin, tôi có cần biểu diễn thêm vài trò không - khoa - học nữa cho cậu xem, cậu muốn không?”
Liễu Tương Nghi bật ra một câu:
“Anh... chẳng phải đã chết rồi sao?”
Chính tay cậu đi thiêu xác hắn.
Tang lễ cũng là do cậu lo.
Ngay cả di ảnh cũng là do cậu chọn.
Hắn chắc chắn không thể là người sống!
“Tức là... Liễu tổng đang sợ sao?”
Giọng nói từ trong điện thoại vang lên, mang theo vẻ giễu cợt:
“Vậy tính ra, Liễu tổng là đang chuẩn bị nhận thua tôi à?”
Liễu Tương Nghi: “?”
Không thể nào tin được!
Chết rồi mà vẫn còn muốn ganh đua với cậu?
Giọng nói vẫn tiếp tục vang lên từ điện thoại:
“A, suýt thì quên. Lần trước đua xe trên đoạn đèo, tôi thắng rồi đấy. Cho nên xét về gan lì, cậu đã thua rồi.”
Thắng thì thắng.
Nhưng anh cũng chết rồi còn gì! Hứ!
Nghĩ đến trận đua xe đó, đến giờ tim Liễu Tương Nghi vẫn còn đập thình thịch vì sợ.
Cái tên kia điên thật rồi!
Liễu Tương Nghi cảm thấy mình cũng sắp phát điên theo hắn mất!
Cậu đưa tay véo mạnh vào má mình.
Đau.
Không phải mơ.
Tiêu rồi...
Chủ nghĩa duy vật mà cậu tin tưởng suốt 24 năm qua, giờ bị trận gió âm này thổi cho sụp đổ rồi.
Liễu Tương Nghi nhắm mắt lại, cố gắng đè nén những cảm xúc rối ren trong lòng.
Dù là quỷ thì đã sao?
Dù thế nào đi nữa, đêm nay cậu nhất định phải hoàn thành minh hôn!
Cậu mở mắt ra lần nữa, trong đầu đã lấy lại bình tĩnh. Không chần chừ thêm, cậu ném chiếc điện thoại của mình sang một bên, nhanh chóng cầm lấy chiếc điện thoại của Chung Tần Hoài cùng lọn tóc kia, ném hết vào chậu than đang cháy.
Chiếc điện thoại rơi vào chậu than. Ngọn lửa sắp sửa liếʍ tới thì... nó đột ngột khựng lại giữa không trung, như thể bị ai đó nhấn nút tạm dừng. Rồi cứ thế... bay ngược lên.
Liễu Tương Nghi sững sờ: “?”
Không kịp nghĩ nhiều, cậu lập tức lao tới. Nhưng chiếc điện thoại như có linh tính, tránh khỏi tay cậu rồi bay vυ"t về phía ban công.
Từ trong không trung vang lên một giọng nói trêu chọc:
“Thế nào? Chung tổng không dám kết hôn với tôi sao?”
Liễu Tương Nghi vừa bước nhanh về phía ban công, vừa mỉm cười đáp lại:
“Nếu Chung tổng vừa nhắc đến chuyện can đảm....”
Lúc ấy, cậu đã đến rất gần chiếc điện thoại kia – chỉ còn cách khoảng một mét. Mặc dù nó tiếp tục trôi ra khỏi ban công, nhưng Liễu Tương Nghi ước chừng khoảng cách, chỉ cần với tay ra là chạm tới.
Cậu tiến thêm một bước, mỉm cười:
“Vậy thì chuyện này, chẳng phải Chung tổng đã thua tôi rồi sao?”
Chính là lúc này!
Không đợi đối phương phản ứng, cậu lập tức nhào tới, vươn tay bắt lấy chiếc điện thoại.
Bắt được rồi!
Nhưng còn chưa kịp vui mừng, một tiếng “rắc” chợt vang lên – lan can ban công bị bung ra!
Liễu Tương Nghi sững người: “!”
Tới lúc này cậu mới nhận ra – vừa rồi vì cố vươn tay, cả người cậu đã nghiêng hẳn ra ngoài, trọng tâm đặt hết lên lan can.
Và giờ, lan can bị bung ra.
Cậu lập tức rơi xuống!
Linh đường này nằm trên tầng 24 của một tòa cao ốc!
Gió rít bên tai. Cậu cảm nhận rõ ràng cơ thể mình đang rơi tự do xuống dưới.
Trong khoảnh khắc ấy, tay cậu buông lỏng. Chiếc điện thoại cũng theo đà rơi xuống.
Xong rồi!
Không những không kịp làm minh hôn, cậu còn sắp chết ở đây luôn rồi!
Sự sợ hãi lan khắp cơ thể, Liễu Tương Nghi theo bản năng nhắm chặt mắt lại.
Nhưng ngay sau đó... cảm giác rơi tự do đột ngột dừng lại!
Tiếng gió bên tai cũng biến mất.
Cậu mở mắt.
Lạnh.
Lạnh đến mức khiến cậu giật mình. Cậu nhận ra mình đang nằm gọn trong vòng tay ai đó.
Ngẩng đầu nhìn lên – là một đôi mắt phượng dài hẹp, đuôi mắt hơi cong.
Chung Tần Hoài nhìn cậu, khóe môi khẽ cong:
“Liễu tổng muốn so gan với tôi đúng không?”
Liễu Tương Nghi: “?”
Cậu lập tức có dự cảm không lành.
Giây tiếp theo, vòng tay đang giữ eo cậu buông lỏng.
Liễu Tương Nghi: “!”
Tên điên này!
Cậu còn chưa kịp mắng ra tiếng thì cơ thể lại tiếp tục rơi xuống.
Vài giây sau “bùm!” một tiếng vang lớn, nước bắn tung tóe. Cậu rơi vào bể bơi dưới tầng!
Liễu Tương Nghi: “?”
Trái tim đang nhảy lên tận cổ rốt cuộc cũng được thả lỏng.
May mắn quá.
May mà phía dưới là bể bơi, nếu không chắc cậu đã thành một vũng máu rồi.
Cậu lóp ngóp ngoi lên mặt nước, vừa ngẩng đầu đã thấy Chung Tần Hoài đang đứng bên thành bể, cúi đầu nhìn cậu.
Gương mặt ấy so với lúc còn sống chẳng có gì thay đổi.
Chỉ là... Làn da trông có vẻ trắng hơn trước.
Làn da của Chung Tần Hoài vốn đã trắng, giờ lại ngâm mình trong ánh trăng mờ ảo, trông như một bức tượng cẩm thạch được nghệ nhân đích thân tạc nên — lạnh lẽo, vô cảm.
Tòa cao ốc 24 tầng sau lưng phủ xuống tạo thành một vệt đen khổng lồ, khiến hắn trông như bị nuốt chửng trong bóng tối, càng tôn lên làn da tái nhợt đến rợn người, như một hồn ma mang theo thứ khí tức âm u tà dị.