Chung Tần Hoài nghiêng đầu nhìn cậu, ánh mắt mang theo vài phần dò xét: “Có vẻ Liễu tổng không biết, ở âm phủ bọn tôi, ban ngày ngủ, ban đêm mới hoạt động.”
Liễu Tương Nghi bước đi vài bước, giữ khoảng cách ba bước với hắn, vẫn cười nhưng lần này rõ ràng mang theo ý khıêυ khí©h:
“Ồ, vậy nên là Chung tổng không dám ngủ cùng tôi sao? Về khoản gan dạ này, anh tính nhận thua à?”
Chung Tần Hoài khẽ bật cười:
“Nếu Liễu tổng muốn so gan...”
Hắn cũng tiến thêm một bước:
“Cậu kêu tôi ngủ cùng, chẳng qua là muốn chờ tôi ngủ rồi lén lút hút âm khí đúng không? Nếu đã vậy, sao không thử ngay trước mặt tôi đi?”
Liễu Tương Nghi: “!”
Tên này lại nâng giá!
Nhưng... nếu nhân lúc hắn ngủ mà hút âm khí thì còn có thể chuẩn bị tâm lý.
Còn làm chuyện đó ngay trước mặt... thì quá đáng sợ rồi!
Cậu đang nhíu mày suy nghĩ, thì thấy Chung Tần Hoài lại tiến sát thêm một bước nữa. Khoảng cách giữa hai người giờ đã quá gần, gần đến mức cậu có thể thấy rõ đôi mắt đen sâu như mực kia đang phản chiếu hình ảnh của chính mình.
Gần quá rồi!
Liễu Tương Nghi mất tự nhiên lùi lại một bước.
Ngay sau đó, tiếng cười của Chung Tần Hoài vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy trêu chọc:
“Sao vậy? Liễu tổng không dám à?”
Liễu Tương Nghi: “...”
Chung Tần Hoài khẽ nhướng mày, trả lại nguyên vẹn lời cậu vừa nãy:
“Vậy ở khoản gan dạ này, có phải Liễu tổng định thua rồi không?”
Quá khıêυ khí©h!
Không đợi hắn nói thêm, Liễu Tương Nghi đã túm lấy cổ áo hắn kéo xuống. Chung Tần Hoài hơi cúi đầu theo lực kéo.
Ngay lúc đó, Liễu Tương Nghi cũng hơi ngẩng lên... môi hai người liền chạm vào nhau.
Chung Tần Hoài im lặng.
Cả thế giới cũng im lặng.
Liễu Tương Nghi nhắm mắt lại, cảm nhận từng luồng âm khí nhè nhẹ lan từ môi hắn sang người mình.
Hút âm khí thế này, hình như cũng không khó như tưởng tượng.
Âm khí giống như sương sớm ngày hè, có chút lạnh, lại có thể xua đi cơn khô nóng.
Thật sự... quá dễ chịu!
Liễu Tương Nghi dán dán thêm chút nữa, chợt sực nhớ tên này... Sao lại không đẩy mình ra?
Liễu Tương Nghi: “?”
Vô lý thật.
Mang theo chút tò mò, cậu hé mắt nhìn liền thấy hàng mi dài đen của Chung Tần Hoài đang khẽ run, giống như cánh bướm đen phủ bóng.
Hắn khẽ cúi đầu, vẫn nhắm mắt, không nhúc nhích.
Như thể đang cố kìm nén điều gì đó.
Liễu Tương Nghi: “...”
Ghét cậu đến mức đó mà vẫn không đẩy ra.
Tên này vì thắng mà có thể chịu đựng được cả chuyện này à?
Cũng đúng.
Trận đua xe lần trước, chỉ vì không muốn thua mà hắn còn liều cả mạng sống nữa kia mà!
Trong lòng Liễu Tương Nghi rối bời, suy nghĩ lộn cả lên.
Lúc ấy là cuối xuân, trong công viên hoa anh đào còn sót lại vài chùm nở muộn. Gió đêm thổi qua, từng cánh hoa rơi lả tả, nhẹ nhàng bay xuống dưới gốc cây nơi hai người đang đứng.
Mãi cho đến khi một cánh hoa xoay vòng trong gió, lặng lẽ dừng lại trên lông mi của Liễu Tương Nghi, mang theo hơi lạnh của đêm xuân và làn gió buốt. Mí mắt cậu khẽ run lên vì cảm giác mát lạnh ấy.
Cậu lập tức mở mắt ra.
Không rõ đã trôi qua bao lâu, có lẽ là đủ rồi. Liễu Tương Nghi lùi về sau một bước, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.
Chung Tần Hoài cảm nhận được môi mình vừa bị rời khỏi, chậm rãi mở mắt, ánh nhìn thẳng tắp rơi lên người cậu.
Vài giây sau, hắn mới khẽ cười, giọng nói mập mờ:
“Sao vậy, Liễu tổng không chịu nổi à?”
Liễu Tương Nghi: “!”
Tên này chỉ vì muốn thắng mà đến chuyện chạm môi với đối thủ cũng không thèm bận tâm sao?
Đúng là đáng sợ thật sự!
Cậu không nhịn được khẽ bật cười, nói:
“Xem ra Chung tổng chỉ là không yêu đương thôi, chứ những chuyện khác thì chẳng kỵ gì cả. Đây chẳng phải điển hình của kiểu ‘không chủ động, không từ chối, không chịu trách nhiệm’ của tra nam đấy à?”
Cậu chỉ thuận miệng buông lời than vãn, không ngờ lại khiến Chung Tần Hoài cảm thấy thú vị. Hắn nghiêng đầu bật cười khe khẽ, rồi nhanh chóng thu lại ý cười, quay sang nhìn cậu, ánh mắt lấp lánh vẻ đắc ý:
“Liễu tổng nói vậy là muốn yêu đương với tôi thật rồi?”
Liễu Tương Nghi: “...”
A, đúng là tra nam.
Ban đầu còn thấy hơi áy náy vì vụ lừa hắn để hút âm khí, giờ thì không cần nữa rồi, sau này cứ hút thoải mái thôi, không cần thấy lương tâm cắn rứt gì nữa. Dù sao tên này cũng là loại người vì thắng mà chẳng cần liêm sỉ gì cả mà.
Hôm sau, Liễu Tương Nghi đến Thanh Phong Quan tìm anh hai hỏi chuyện: rốt cuộc cậu phải hút âm khí đến bao giờ, hút bao nhiêu, cũng phải có một cái mốc để mà hy vọng chứ?
Liễu Yến Trì đưa cho cậu một miếng ngọc bội. Viên ngọc nhỏ được mài thành hình lá liễu, xâu bằng một sợi dây đen nhánh.
Cậu vừa đeo lên chưa được bao lâu, điều kỳ lạ đã xảy ra, miếng ngọc vốn trắng trong như ngọc dần dần nhuộm thành màu vàng nhạt.
Liễu Yến Trì giải thích:
“Miếng ngọc này bị dương khí trong người em thấm vào nên chuyển màu. Mỗi lần em hút thêm âm khí, ngọc sẽ nhạt màu đi một chút. Đợi đến khi nào nó trắng trở lại, tức là âm dương trong người em đã cân bằng.”
Nói xong còn vỗ vai an ủi:
“Đừng lo, anh hai cũng đang cố hết sức luyện đan đây! Mỗi ngày đều tranh thủ tăng tốc luyện!”
Vừa nói, anh vừa vỗ nhẹ vào cái đan lô màu vàng kim, rồi cười tủm tỉm mời Liễu Tương Nghi thử dược:
“Còn một canh giờ nữa là Cửu Chuyển Kim Đan sẽ ra lò! Em có muốn ở lại chờ ăn thử không?”
Ngửi thấy từ cái đan lô bay ra mùi lờ lợ như cháy khét, Liễu Tương Nghi khéo léo từ chối.
Thôi, về hút âm khí tiếp còn hơn.
Lúc cậu trở về đến chân núi Vụ Sơn thì trời đã sập tối. Vừa mới leo được một đoạn, Liễu Tương Nghi bỗng ngửi thấy một mùi hương quen thuộc.
Là mùi điệp lan!
Đây là một loại hương liệu rất hiếm. Cậu lần theo mùi hương đi tới, phát hiện trong bụi cây gần đó có một bông điệp lan đang nở. Ánh trăng chiếu lên cánh hoa khiến nó trông như một cánh bướm đang rung rinh.
Cậu bước đến, cúi người xuống, vừa định đưa tay hái thì...
“Xoạt” Một tiếng rít xé gió vang lên, theo khóe mắt cậu liếc thấy có một vật đen tuyền đang phóng về phía mình.
Quay đầu nhìn lại, đồng tử cậu lập tức co lại.
Là... một cái bẫy thú!
Trong ánh trăng, lưỡi kẹp sắt sáng lấp loáng, mang theo khí lạnh bức người.
Nó lao về phía cậu với tốc độ kinh hoàng. Ngay khi chiếc kẹp sắt gần như muốn kẹp trúng cánh tay cậu, thì một bàn tay khác đột ngột vươn tới, chắn trước người cậu.
Bàn tay đó nhanh như chớp, gọn gàng bắt lấy chiếc bẫy.
Liễu Tương Nghi theo cánh tay nhìn lên, ngay lập tức chạm phải một đôi mắt đen sâu thẳm.
Cậu ngẩn người: “?”
Tên này sao lại xuất hiện ở đây?!
Chưa kịp suy nghĩ kỹ, “tách” một âm thanh rất nhỏ vang lên, cậu cúi đầu nhìn xuống cánh hoa điệp lan.
Một giọt máu đỏ tươi, rơi đúng lên cánh hoa mỏng manh.
Cậu ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện máu đang nhỏ xuống từ bàn tay của Chung Tần Hoài.
Liễu Tương Nghi hoảng hốt đứng bật dậy:
“Để tôi xem qua vết thương cho!”
Cậu vừa định đưa tay nắm lấy bàn tay đang chảy máu của Chung Tần Hoài để xem xét kỹ hơn thì hắn đã né đi, tiện tay ném cái bẫy sang một bên. Hắn quay đầu lại, mỉm cười, giọng mang theo vẻ trêu chọc:
“Vừa rồi Liễu tổng gọi tên tôi đấy à? Không thì sao tôi đang ngồi trên ban công hóng gió lại đột ngột xuất hiện ở đây được?”
Liễu Tương Nghi: “...”
Cậu vừa rồi có niệm tên hắn trong đầu thật sao?
Nghi quá chừng mà chẳng có chứng cứ gì.