Chương 13: Liễu tổng muốn ngủ ở đâu

Chung Tần Hoài dựa vào cạnh cửa, nhướng mày cười: “Liễu tổng muốn thử ngủ mấy chỗ đó không? Tôi chiều được hết, đảm bảo rùng rợn đúng kiểu.”

Liễu Tương Nghi: “...”

Vì đã đi đến bên cửa sổ, cậu tiện tay kéo hẳn rèm ra. “Soạt” một tiếng, tầm nhìn lập tức trở nên thoáng đãng!

Thì ra nơi này nằm giữa sườn núi!

Trăng đêm nay tròn vành vạnh, ánh sáng lạnh chiếu lên cả mảng rừng đen đặc phía dưới. Nhìn dọc theo sườn núi xuống, dưới chân núi chính là thôn họ Chung.

Dưới bóng đêm, từng nhà vẫn còn sáng đèn, lập lòe như một dải ngân hà.

Liễu Tương Nghi bỗng hiểu ra mình đang ở đâu.

Hôm nay lúc dự tang lễ, cậu có nghe loáng thoáng – vì dân làng cho rằng Chung Tần Hoài mang điềm xấu, nên đã đuổi hắn và bà ngoại ra khỏi thôn.

Từ nhỏ, hắn đã sống với bà trên sườn núi, chắc là chỗ này rồi.

“Vậy, Liễu tổng dám ngủ ở đây không?”

Liễu Tương Nghi trấn định lại, xoay người đáp:

“Chỉ là ngủ trong quan tài thôi, có gì mà không dám? Có điều, nếu ngủ lại đây thì tôi phải về lấy ít đồ đã.”

Chung Tần Hoài bật cười.

Hắn giơ tay búng nhẹ ngón tay một cái.

Giây tiếp theo, cánh cửa phòng khách phía đối diện từ từ mở ra.

Liễu Tương Nghi quay đầu nhìn theo, thứ đập vào mắt khiến cậu sững người – bố cục bên trong y hệt phòng khách nhà cậu!

Cậu vội bước vào.

Màu sơn xanh nhạt trên tường, vị trí đặt bàn ghế, thậm chí cả hộp bánh mì chà bông mà cậu mới mua hai hôm trước vẫn còn nằm trên bàn trà.

Không phải “giống y như đúc” nữa... mà đây chính là phòng khách nhà cậu!

Liễu Tương Nghi đi một vòng nữa – phòng ngủ, thư phòng, nhà bếp, phòng vệ sinh – tất cả đều đầy đủ.

Lúc này cậu mới hiểu ra: chuyện này giống hệt mấy bộ phim viễn tưởng, cánh cửa kia chính là một “cổng không gian”, một bên thông với nhà của Chung Tần Hoài, bên còn lại dẫn thẳng vào biệt thự của cậu.

Chung Tần Hoài đứng tựa ở cửa phòng ngủ chính bên kia, cách cậu chỉ một hành lang nhỏ:

“Vậy, Liễu tổng, mười phút đủ không?”

Liễu Tương Nghi: “...”

Quá đáng rồi!

Làm quỷ mà còn có thể làm ra cái trò này sao?

Sau khi rửa mặt, cậu quay lại thư phòng ngồi làm việc một lúc để ổn định lại tinh thần.

Cho đến khi — cốc, cốc, cốc.

Có tiếng gõ nhẹ vào cửa thư phòng. Chung Tần Hoài khoanh tay dựa bên cửa, cười như không cười:

“Liễu tổng, đã đến giờ đi ngủ rồi nhỉ?”

Liễu Tương Nghi: “...”

Ngoài cửa sổ, bóng đêm vẫn sâu thẳm, còn trong phòng ngủ chính, bầu không khí lại có phần quái dị. Chung Tần Hoài đứng cạnh quan tài, ánh mắt lộ vẻ suy tư:

“Quên hỏi lúc nãy, Liễu tổng nói ‘ngủ cùng’, là kiểu ngủ nào nhỉ?”

Liễu Tương Nghi: “?”

Cậu ho nhẹ một tiếng, hơi ngại ngùng:

“Chung tổng, quan hệ khác nhau thì cách ngủ cũng phải khác nhau. Với mối quan hệ hiện tại của hai ta, mỗi người một bên, không đυ.ng chạm là hợp lý nhất.”

Chung Tần Hoài nghe vậy, nhướng mày nhìn cậu – ánh mắt ấy, Liễu Tương Nghi quen thuộc quá mức!

Sợ hắn bật ra câu “Vậy Liễu tổng không dám thử kiểu ngủ còn lại với tôi à?”, cậu liền nhanh tay đẩy nắp quan tài ra.

Quan tài được làm từ gỗ tử đàn dày nặng, mỗi khi đẩy ra lại phát ra tiếng vang trầm đυ.c.

Nghe chẳng khác gì tiếng than nhẹ của một con quái thú sống cả ngàn năm.

Nghe thấy âm thanh đó, giữa hai hàng lông mày của Liễu Tương Nghi bất giác khẽ giật.

Sau khi quan tài được mở ra, để thể hiện bản thân gan dạ không sợ hãi, Liễu Tương Nghi liền leo vào nằm trước.

Không ngờ bên dưới lớp ga, quan tài lại trải thêm một tấm đệm dày, mềm đến mức cậu có cảm giác như đang nằm trên chính chiếc giường của mình vậy.

Cậu chỉnh lại tư thế, nằm gọn sang một bên quan tài, chừa lại một nửa không gian. Sau đó, cậu vỗ tay lên chỗ trống bên cạnh, ngước mắt nhìn Chung Tần Hoài, khóe môi nhếch lên một nụ cười khıêυ khí©h:

“Chung tổng, dám ngủ chung với tôi không?”

Khóe môi Chung Tần Hoài hơi cong, hắn chỉ khẽ giơ tay. Lập tức, đèn trong phòng ngủ chính tắt phụt, bức rèm dày nặng cũng “vù” một tiếng tự động kéo lại.

Căn phòng lập tức chìm trong bóng tối.

Tấm đệm bên cạnh hơi lún xuống.

Chung Tần Hoài đã nằm xuống!

Thân thể Liễu Tương Nghi trong khoảnh khắc khẽ cứng đờ. Từ nhỏ đến giờ, đây là lần đầu tiên cậu ngủ chung với người khác, nhất thời có chút không tự nhiên.

Tên tiểu tử này đúng là lì lợm thật! Muốn thắng đến mức có thể nhịn xuống mọi thứ để nằm cùng đối thủ sống còn của mình.

Liễu Tương Nghi liếc nhìn hắn bằng khóe mắt. Chung Tần Hoài cao ráo, tay dài chân dài, gần như chiếm trọn chiếc quan tài từ đầu đến đuôi, cảm giác tồn tại mạnh đến mức khiến người ta khó mà lơ đi được.

Liễu Tương Nghi quyết định nhắm mắt lại — giả vờ ngủ.

Trong phòng ngủ yên tĩnh đến mức lạ thường, yên tĩnh đến mức cậu luôn cảm thấy có gì đó không đúng. Cậu suy nghĩ một lúc, rồi đột ngột mở choàng mắt.

Không nghe thấy tiếng thở của Chung Tần Hoài.

Một chút cũng không có!

Cậu âm thầm nghiêng đầu nhìn qua, chỉ thấy ngực hắn phẳng lặng, không có chút dao động nào.

Toàn thân bất động như một xác chết.