Chương 12: Ngủ trong quan tài với chồng iu

Khi đó vừa mới vào tiểu học không lâu, cậu đi vào nhà kho để lấy quả bóng cao su, lại trông thấy trong đó có người đang đánh nhau. Nói đúng hơn, là năm sáu đứa nhóc tầm tuổi cậu đang vây đánh một đứa nhóc khác đang bị ép dồn vào góc tường. Ai nấy đều cầm chổi quất lấy quất để, trông vô cùng ác liệt.

Thế nhưng thằng nhóc bị đánh kia cũng chẳng vừa, bị đánh vây mà vẫn không chịu thua, đánh trả tới mức năm sáu đứa còn lại đều quăng chổi bỏ chạy, la oai oái.

Thấy Liễu Tương Nghi định bước vào lấy bóng, mấy đứa kia bèn giữ chặt lấy cậu, mồm năm miệng mười nói:

“Cậu vô trong thì nhớ đừng lại gần nó đó! Mẹ tôi bảo, nó là quỷ thai, tới gần nó là xui xẻo cả đời!”

“Đúng đó! Tôi là người thôn Chung gia, tôi có thể làm chứng! Cả thôn tôi ai cũng biết chuyện này!”

“Học chung trường với nó sẽ chuốc lấy vận đen. Bọn tôi định đuổi nó khỏi trường, cậu có muốn cùng tham gia không?”

Cậu khi đó ngẩng cao cằm, nói rõ to:

“Một lũ nhát gan, Tiểu Nghi tôi chẳng sợ!”

Vừa dứt lời, cậu hùng hổ bước vào rồi... khựng lại ngay!

Không ngờ thằng nhóc ngồi trong góc kia lại bị đánh thê thảm đến vậy.

Khuôn mặt trắng trẻo bầm dập thê thảm, máu tươi rịn ra từ thái dương chảy dọc xuống gò má.

Tội nghiệp quá đi mất.

Cậu như bị ma xui quỷ khiến, liền bước tới gần.

Đứa nhóc kia vừa thấy cậu, ánh mắt lập tức trở nên đề phòng, toàn thân căng lên, hai tay siết chặt thành nắm đấm, sẵn sàng đánh trả.

Ngay lúc hắn sắp vùng lên đánh người, Liễu Tương Nghi liền từ trong túi lôi ra một cây kẹo que, chìa tới:

“Muốn ăn không? Siêu ngọt luôn đó.”

Thằng bé kia sững người, không đưa tay ra nhận. Cậu liền bĩu môi, nói tiếp:

“Cậu cũng là đồ nhát gan à? Đến một cây kẹo cũng không dám ăn?”

Một cơn gió lạnh ào qua, thổi tung ký ức xa xăm, kéo Liễu Tương Nghi trở về hiện thực.

Gió này... lạnh buốt.

Không phải là gió âm đấy chứ?

Vừa mới nghĩ vậy, Chung Tần Hoài liền xuất hiện. Hắn lặng lẽ bước ra từ rặng cây bên cạnh, không một tiếng động, đến cả tiếng bước chân cũng chẳng có.

Trong miệng... còn ngậm một cây kẹo que.

Liễu Tương Nghi: “...”

A.

Rõ ràng khi còn nhỏ lần đầu gặp mặt, cậu còn tốt bụng đưa hắn đồ ăn, ai ngờ ngược lại bị hắn theo dõi. Sau đó cứ như kẻ thù không đội trời chung, ngày nào cũng lườm cậu.

Đến tận bây giờ, Liễu Tương Nghi vẫn không hiểu: “Chung tổng, tôi rốt cuộc đắc tội gì với anh vậy?”

“Liễu tổng, lần trước hình như cậu cũng hỏi rồi đấy.”

Chung Tần Hoài ung dung bước tới, dừng lại bên cạnh cậu, kéo dài giọng:

“Lần trước tôi thắng, nên Liễu tổng mất luôn cơ hội biết đáp án. Tiếc thật.”

Cái giọng đắc ý đó!

Liễu Tương Nghi hít sâu một hơi, thôi, không đôi co nữa, cậu còn có chuyện quan trọng hơn.

Cậu mỉm cười, nói:

“Chung tổng, nói vậy thì lần trước tôi thua anh trong vụ đua xe. Nhưng không biết Chung tổng có dám đấu với tôi lần nữa không?”

Chung Tần Hoài liếc nhìn cậu, khẽ nhếch môi:

“So cái gì?”

Liễu Tương Nghi nhướng mày:

“Anh có dám ngủ cùng tôi một đêm không?”

Liễu Tương Nghi vừa dứt lời, đã thấy biểu cảm của Chung Tần Hoài thoáng chốc trở nên kỳ lạ.

Cậu nhướng mày, khẽ cong khóe môi, trông đầy vẻ khıêυ khí©h.

“Sao vậy? Chung tổng không dám à?”

Khóe môi Chung Tần Hoài nhếch lên rõ hơn.

Ánh mắt ấy, điệu bộ ấy... Liễu Tương Nghi lập tức nhận ra. Quá quen thuộc rồi!

Chết tiệt, tên này lại sắp giở trò quái gở gì đây!

Quả nhiên, Chung Tần Hoài giơ tay lên búng một cái, lập tức có một luồng gió âm lành lạnh thổi tới, khiến Liễu Tương Nghi nheo cả mắt lại. Đến khi mở mắt ra lần nữa, cảnh vật trước mắt đã thay đổi, cậu đang đứng trong một căn phòng ngủ lạ hoắc.

Chính giữa căn phòng... là một cỗ quan tài.

Rộng rãi vô cùng, vừa đủ để nằm hai người.

Chung Tần Hoài thong thả lên tiếng:

“Liễu tổng, tôi làm quỷ rồi, ban đêm chỉ có thể nằm ngủ trong quan tài thôi. Cậu có gan chui vào nằm cùng tôi không?”

Liễu Tương Nghi: “...”

Tên nhóc này đúng là trời sinh cái số khiến người khác bị cuốn theo.

Làm quỷ rồi mà vẫn muốn hơn thua với cậu. Đã vậy còn dám chơi lớn, tăng độ khó lên gấp bội.

Trong phòng ngủ không bật đèn, tấm rèm dày nặng đã được kéo lại, chỉ có vài tia trăng lẻ loi len lỏi qua kẽ hở, rọi nghiêng lên chiếc quan tài lớn đặt giữa phòng.

Quan tài được làm từ gỗ tử đàn sẫm màu, trên nắp còn khắc hoa văn rườm rà, cầu kỳ.

Nhìn qua chẳng khác nào một con quái thú khổng lồ đang ngủ đông, nằm phục trong góc tối, chờ ai đó vô tình đánh thức. Cảm giác rợn người vô cùng.

Không rõ vì sao trong phòng lại có chiếc quan tài to như vậy, Liễu Tương Nghi không dám hỏi, cũng chẳng dám lên tiếng.

Cậu chỉ cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, đi quanh phòng một vòng – cửa sổ, tủ quần áo, phòng vệ sinh.

Thậm chí, cậu còn thấy trên bàn làm việc có một hũ kẹo que đủ loại màu sắc. Liễu Tương Nghi ngạc nhiên quay sang nhìn Chung Tần Hoài:

“Chung tổng, mấy con quỷ không phải nên ở mộ hoang hay rừng núi gì đó à? Ở kiểu này... nhân hoá quá rồi đấy?”