Liễu Tương Nghi lập tức đạp phanh theo phản xạ. Ai ngờ... phanh cũng không ăn!
Cậu trơ mắt nhìn chiếc xe như bị một thế lực vô hình điều khiển, cứ thế lao thẳng về phía trước.
Mà phía trước, không xa chính là dòng sông rộng lớn.
Khi thấy chiếc xe sắp lao thẳng xuống sông, Liễu Tương Nghi quyết định nhảy khỏi xe. Cậu vội vã ấn nút hạ kính cửa sổ, nhưng cửa sổ vẫn đóng chặt, không hề nhúc nhích.
Đúng là gặp ma rồi!
Lúc này, xe đã rời khỏi mặt đường, ngay khi cậu cho rằng mình sắp cùng xe lao xuống sông, thì... chiếc xe đột ngột dừng lại!
Liễu Tương Nghi: “?”
Đêm khuya tĩnh mịch, ven sông xuất hiện một cảnh tượng khiến người ta dựng tóc gáy: Một chiếc Bentley màu vàng, phần đầu xe đã chênh vênh bên ngoài mép đường, bên dưới là dòng nước ngầm chảy xiết. Một luồng gió âm thổi tới khiến xe lắc lư nghiêng ngả.
Không dám động.
Thật sự không dám động đậy.
Liễu Tương Nghi thậm chí có ảo giác rằng chỉ cần mình hơi nghiêng đầu, chiếc xe sẽ lập tức mất thăng bằng mà rơi thẳng xuống sông.
Một giọng nói trầm thấp vang lên từ hàng ghế sau:
“Liễu tổng thấy cách chết này có vừa ý không?”
Là... tiếng từ sau xe vọng tới!
Nhưng Liễu Tương Nghi không dám quay đầu lại, sợ chỉ cần hơi cử động, chiếc xe đang treo lơ lửng sẽ lập tức rơi xuống. Cậu chỉ dám chậm rãi ngẩng đầu, qua kính chiếu hậu nhìn thoáng ra phía sau.
Trong xe không bật đèn, chỉ thấy lờ mờ một bóng người mặc đồ đen đang ngồi ở ghế sau.
Hắn chống khuỷu tay lên cửa sổ, bàn tay chống cằm, tay áo màu đen hơi tuột xuống để lộ một đoạn cổ tay trắng bệch.
Trên cổ tay đó, là một sợi chỉ đỏ.
Giống hệt với sợi đang buộc trên tay cậu.
Liễu Tương Nghi: “...”
Một giây bối rối thoáng qua.
Chung Tần Hoài ngồi lười nhác ở hàng ghế sau, nghiêng đầu nhìn cậu, giọng điệu thản nhiên:
“Tôi vốn rất tôn trọng ý nguyện của người khác. Nếu Liễu tổng không thích chết dưới sông, cũng có thể chọn một chỗ mình thích.”
Liễu Tương Nghi ho khẽ một tiếng.
Chuyện tối qua cậu đơn phương tổ chức minh hôn với hắn, có lẽ tên tiểu quỷ này đã phát hiện ra rồi.
Giận thì cũng đúng thôi.
Cậu tỏ ra thông cảm, nhưng trước mặt Chung Tần Hoài tuyệt đối không thể yếu thế! Vì vậy cậu cố giữ bình tĩnh:
“Tôi biết Chung tổng có thể dễ dàng gϊếŧ tôi. Nhưng kể cả là quỷ mạnh cỡ nào cũng không phải toàn năng, biết đâu... tôi vẫn có chút giá trị lợi dụng. Ví dụ như, tôi có thể giúp Chung tổng chọn nơi chôn cất chẳng hạn.”
Nói xong, cậu nhìn thấy Chung Tần Hoài khẽ cười qua kính chiếu hậu:
“Vậy thì tiện quá, Liễu tổng cũng nhân tiện chọn luôn một chỗ chôn cho mình đi.”
Ý ngoài lời là, đến lúc đó, hắn vẫn không định tha cho cậu.
Liễu Tương Nghi: “...”
Nhưng có thể kéo dài thời gian được lúc nào thì hay lúc ấy.
Hôm sau, cậu lái xe đến một nơi gọi là Vụ Sơn theo yêu cầu của Chung Tần Hoài.
Trước đó cậu đã tra cứu — Vụ Sơn nằm ở vùng ngoại ô Liễu Thành, dưới chân núi là một thôn nhỏ, tên gọi Thôn Chung Gia.
Cậu tìm gặp trưởng thôn để bàn chuyện chôn cất. Trưởng thôn vừa nghe nhắc đến tên Chung Tần Hoài thì sắc mặt lập tức biến đổi:
“Không được, không được! Thằng nhỏ đó âm khí quá nặng, chôn ở Vụ Sơn thì xui xẻo lắm! Sau này bà con trong thôn còn ai dám vào núi hái rau hay đào măng nữa?”
Liễu Tương Nghi mỉm cười:
“Trưởng thôn cứ nói giá đi. Bao nhiêu tiền thì mới cho phép hắn chôn ở Vụ Sơn?”
Trưởng thôn xua tay liên tục:
“Không phải chuyện tiền bạc! Có lẽ cậu không biết, năm đó mẹ thằng bé khó sinh, đứa con chưa kịp ra đời thì đã tắt thở! Thế mà nó vẫn tự mình... bò ra khỏi bụng mẹ. Người già trong thôn bảo đó là quỷ thai.”
Liễu Tương Nghi vẫn mỉm cười, nhẹ nhàng lên tiếng:
“Vậy 1 triệu tệ được không?”
Ánh mắt trưởng thôn dao động một chút, nhưng vẫn nói:
“Không được đâu. Mấy chuyện liên quan đến quỷ thai vốn rất tà môn. Bà ngoại nó nuôi chưa được bao lâu thì chết, sau này đến lượt dì nuôi cũng phát điên. Nếu để nó chôn ở Vụ Sơn, phong thủy cả thôn cũng bị ảnh hưởng!”
Liễu Tương Nghi đẩy đẩy gọng kính râm:
“Vậy... 5 triệu tệ thì sao?”
Thôn trưởng: “...”
Sau khi bàn bạc xong chuyện hậu sự, Liễu Tương Nghi lại thuê thêm mấy người trong thôn Chung gia: người khiêng quan tài, người thổi kèn, gõ trống, còn có cả người khóc thuê. Đoàn người đông đúc, náo nhiệt, lúc hoàng hôn buông xuống thì đưa Chung Tần Hoài đi an táng một cách long trọng.
Chôn cất bên cạnh mộ phần của bà ngoại và mẹ hắn.
Người trong thôn Chung gia lần lượt rời đi, chỉ còn lại một mình Liễu Tương Nghi đứng lặng trước bia mộ.
Đột nhiên, cậu nhớ đến chiếc điện thoại của Chung Tần Hoài. Trong điện thoại ấy, chỉ lưu đúng một dãy số — chính là số của cậu.
Lúc đó cảnh sát nói gì nhỉ?
Bảo rằng người thân của hắn đã mất hết, bản thân lại xảy ra tai nạn ngoài ý muốn, chẳng còn ai đến nhận lại di vật.
Trong đầu cậu chợt hiện về một đoạn ký ức xưa.