Chương 1: Tìm được đối tượng minh hôn

“Cháu ngoan à, đối tượng minh hôn của cháu, bà nội tìm được rồi đó! Cháu đoán xem là ai?” Lúc này Liễu Tương Nghi đang nắm chặt vô lăng, sắc mặt căng thẳng, mắt không rời khỏi mặt đường, chẳng buồn để ý xem người ở đầu dây bên kia nói gì.

Cậu đang đua xe.

Đối thủ cạnh tranh chính là kẻ không đội trời chung với cậu – Chung Tần Hoài.

Trong màn mưa bụi ban đêm, một chiếc Porsche đen và một chiếc Bentley vàng lao vun vυ"t trên đoạn đèo quanh co, không ai chịu nhường ai, xe nào cũng vọt đi như bay.

Cho đến một khúc cua hiểm, Liễu Tương Nghi nắm chuẩn thời cơ, đột ngột bẻ lái, chiếc Bentley vàng vẽ một vòng drift hoàn hảo, trong tích tắc đã bỏ xa chiếc Porsche kia vài mét.

Tuyệt đẹp!

Liễu Tương Nghi khẽ nhếch đôi mày đen dài, tạm thời dẫn đầu, lúc này cậu mới có thời gian nghĩ đến cuộc điện thoại của bà nội.

Hồi nhỏ từng có một đạo sĩ xem mệnh cho cậu, nói muốn sống qua 25 tuổi thì nhất định phải cưới một “đối tượng minh hôn”.

Dù gì cũng là thế kỷ 21 rồi, chuyện như vậy tin hay không cũng chẳng còn quan trọng. Nhưng từ đời cha, ông nội, đến cả cụ tổ của cậu chẳng ai sống quá 25 tuổi cả.

Vậy nên, cậu tin hay không không còn quan trọng nữa, quan trọng là bà nội cậu tin một cách tuyệt đối. Bà ôm lấy bát tự mà đạo sĩ đưa, đi khắp nơi tìm người phù hợp để làm “đối tượng minh hôn” cho cậu.

Tìm suốt mười mấy năm.

Hôm nay trời mưa to, bà vẫn một mực xách dù ra ngoài tiếp tục tìm cho cậu mối nhân duyên âm dương đó.

Nếu chuyện đó giúp bà yên lòng, thì kết hôn cho có hình thức cũng được thôi.

Dù sao cái gọi là minh hôn cũng chỉ là mê tín, coi như là một cách để an ủi tinh thần. Cậu không coi là thật, mà cái người đã chết kia thì càng không thể thật được.

Liễu Tương Nghi chỉnh lại nét mặt, khóe môi khẽ cong, nở một nụ cười ngoan ngoãn đúng kiểu "cháu ngoan của bà".

Bà nội lãng tai, cậu giảm tốc độ xe để bà nghe rõ hơn:

“Vậy... người bà tìm được là ai ạ?”

Đầu dây bên kia, bà nội kích động đến nỗi giọng run lên:

“Thằng bé... Thằng bé đó tên là...”

Bỗng nhiên, một tiếng “Ầm” vang lên cắt ngang, át đi nửa câu quan trọng phía sau của bà.

Liễu Tương Nghi: “!”

Trong lòng cậu lập tức chửi thề một tiếng, âm lượng chẳng khác gì tiếng "ầm" ban nãy.

Cậu mất tập trung, nghiêng đầu liếc ra ngoài cửa sổ xe, âm thanh kia phát ra từ chiếc Porsche bên cạnh.

Tên đó đuổi kịp rồi!