“Khốn kiếp, khốn kiếp, khốn kiếp a.”
Hoàng Phủ Nghi ngắt hoa trong hoa viên, miệng lẩm nhẩm nhắc đi nhắc lại.
Mấy ngày kể từ hôm từ Giang Nam trở về, Nam Cung Mị cứ đối xử với nàng như vậy, thật đúng là đáng giận a.
“Ồ, tỷ tỷ đang làm gì thế.”
Thanh âm ghê tởm của Thiên Thu từ phía sau Hoàng Phủ Nghi truyền đến.
Tâm tình Hoàng Phủ Nghi vốn đã không vui, nhìn thấy Thiên Thu liền càng thêm phiền chán, xoay người định rời đi.
“Ai, tỷ tỷ không muốn quan tâm đến muội muội sao? Nếu muội muội đáng ghét như thế, tỷ tỷ cứ nói với muội muội một tiếng, làm gì mà phải như vậy?”
“Muội muội trời sinh đáng yêu, sao tỷ tỷ lại không thích chứ? Chỉ có điều tỷ tỷ có chút mệt mỏi, muốn trở về nghỉ ngơi.”
Hoàng Phủ Nghi bề ngoài cười nhưng bên trong không cười nói.
Thiên Thu thấy Hoàng Phủ Nghi đang muốn đi, vội vàng tung ra một tảng đá đã chuẩn bị trước, ném về phía Hoàng Phủ Nghi.
Đương nhiên, Hoàng Phủ Nghi là luyện võ người, xoay người, trong mắt che kín sát ý, phất tay áo, dùng nội lực đẩy ngược tảng đá trở về. Mà Thiên Thu lại đón nhận, làm cho đá vụn đập vào mặt mình, lập tức sưng đỏ một mảng.
Hoàng Phủ Nghi lạnh lùng cười, biết mình sai rồi cũng không cần tự ngược đi.
Xoay người, không muốn để ý nữa, lại bị người phía sau gọi lại:
“Hoàng Phủ Nghi, sao nàng có thể như vậy.”
Nam Cung Mị?
Hoàng Phủ Nghi xoay người, Nam Cung Mị đang tức giận nhìn nàng, mà trong lòng hắn, là Thiên Thu đang khóc thút thít.
Lập tức sáng tỏ, nàng muốn xem xem, liệu Nam Cung Mị tin tưởng ai.
“Ta làm sao?”
Hoàng Phủ Nghi cười quỷ dị.
“Nghi Nhi, nàng.”
Nam Cung Mị trong mắt tràn đầy nghi hoặc.
“Nếu ta nói, là nàng ta công kích ta trước, ta chỉ trả lại cho nàng ta mà thôi. Chàng có tin không?”
Hoàng Phủ Nghi cười nói.
Nam Cung Mị không nói, chỉ cúi đầu nhìn mặt Thiên Thu trong lòng, lại ngẩng đầu, trong mắt đã tràn đầy quyết tuyệt.
“Chính mắt ta đã thấy, Hoàng Phủ Nghi, thật không nghĩ rằng nàng lại làm như vậy.”
Mỗi từ của Nam Cung Mị đều đâm sâu vào trong lòng Hoàng Phủ Nghi.
Hắn không tin nàng.
Lảo đảo lui về sau từng bước, sắc mặt hơi tái nhợt:
“Nam Cung Mị, chàng không tin ta?”
“Nghi Nhi, ta, không phải ta không tin nàng, mà là ta tận mắt nhìn thấy, nàng muốn ta phải nói gì đây?”
“Không tin chính là không tin, Nam Cung Mị, hôm nay chàng lựa chọn nàng ta, về sau, chàng sẽ phải hối hận.”
Hoàng Phủ Nghi xoay người, không hề nhìn bọn hắn.
Nam Cung Mị hít một tiếng, mang theo Thiên Thu rời đi.
( Ụt: Có ai cảm thấy Mị ca rất là đáng chết không? Mấy chiêu này không phải nhà nào cũng có sao? Sao ca ý không có chút kinh nghiệm nào vậy? Não phẳng à???)