Chương 76

“Nghi Nhi.”

Nam Cung Mị nhìn Hoàng Phủ Nghi giận dỗi với hắn, có chút bất đắc dĩ.

Hoàng Phủ Nghi trừng mắt liếc hắn một cái, nhớ tới chuyện ở Chu phủ ngày hôm qua, hốc mắt lại đỏ lên.

Nam Cung Mị than nhẹ một tiếng:

“Nghi Nhi, thật sự không sao, cái gì tới sẽ tới.”

Nam Cung Mị vuốt tóc Hoàng Phủ Nghi, kéo nàng vào trong lòng.

Hoàng Phủ Nghi đẩy Nam Cung Mị ra, nói:

“Tại sao lại trở về sớm như vậy? Mới đến Giang Nam vài ngày, hơn nữa ta còn chưa có chơi đã mà.”

“Thân phận chúng ta đã lộ rồi, nếu cứ ở lại nơi này có chút không phù hợp.”

Nam Cung Mị sâu kín nhìn Hoàng Phủ Nghi. Nói:

“Thì ra Nghi Nhi không phải vì chuyện hôm qua ta lấy thẻ bài ra a. Ta cứ nghĩ rằng Nghi Nhi thực lo lắng cho ta chứ.”

Hoàng Phủ Nghi giận trừng mắt nhìn Nam Cung Mị một cái:

“Ai thèm lo lắng cho chàng a, đáng đời chàng, chàng biết rõ một khi tấm kim bài kia xuất hện thì sẽ đưa tới họa sát thân, chàng không nên đưa nó ra, chàng nói xem, có đáng đời chàng không?”

Hoàng Phủ Nghi lời tuy như thế, hốc mắt lại đỏ lên.

Nam Cung Mị một lần nữa ôm Hoàng Phủ Nghi vào trong ngực, hắn biết, Nghi Nhi vẫn đang lo lắng cho hắn.

“Phía trước là người nào?”

Lộng Phong lớn tiếng chất vấn nói.

Hoàng Phủ Nghi từ trong lòng Nam Cung Mị chui ra, đang muốn mở rèm xe ngựa, lại bị Nam Cung Mị cản lại.

Hoàng Phủ Nghi nhíu mày nhìn về phía Nam Cung Mị, Nam Cung Mị lắc đầu, ý bảo Hoàng Phủ Nghi ở trong xe ngựa chờ.

“Tiểu Lê, vào đi.”

Nam Cung Mị ra tiếng nói.

Tiểu Lê từ ngoài đi vào bên trong, trên mặt không còn vẻ ngây thơ đầy mê hoặc mà là ngưng trọng, còn có sát khí.

“Bảo vệ Vương phi cho tốt.”

Nam Cung Mị ra lệnh.

“Vâng.”

Tiểu Lê vừa trả lời xong, Nam Cung Mị cũng đã ra đến bên ngoài xe ngựa.

Hoàng Phủ Nghi nhíu mày, nàng có thể cảm giác được, mỗi người bên ngoài, nội lực đều rất cao cường, hơn nữa bọn họ không dưới mười người, xem ra, chuyện ngày hôm qua ‘Độc Tôn lâu’ đã biết. Nhưng mà, bọn họ cũng quá nóng ruột rồi.

“Không biết các hạ có chuyện quan trọng gì mà lại chào đón như thế.”

Thanh âm Nam Cung Mị mang theo sát ý, vọng đến bên tai Hoàng Phủ Nghi.

“Hãy bớt sàm ngôn đi, giao ra kim bài trong tay ngươi, miễn cho các ngươi phải chết.”

Một hắc y nhân trong đám người cuồng vọng nói.

Hoàng Phủ Nghi lạnh lùng cười.

Khẩu khí thật là cuồng vọng, nhưng mà, mơ tưởng.

Tiểu Lê còn chưa kịp phản ứng lại, Hoàng Phủ Nghi đã ra ngoài xe ngựa, Tiểu Lê tặc lưỡi.

Vương phi nhà mình có võ công?