Đinh Chí Cương cũng vớ lấy chiếc khăn mặt bên cạnh lau mồ hôi trên trán, nói: "Bà đừng động vào, để tôi."
Vừa rồi ông ta cũng bị ánh mắt đột ngột thay đổi của con gái lớn dọa cho hết hồn, mồ hôi túa ra trong nháy mắt.
Ông ta đứng dậy, chẳng cần dùng nhiều sức đã bế bổng cô lên, đoạn ước lượng một chút rồi nói: "Con bé này ở nông thôn trông coi ruộng nương kiểu gì mà không ăn no à? Toàn xương là xương."
Nhạc Hồng Mai khinh bỉ: "Tại nó ngốc chứ sao. Trông ruộng mà cũng không béo lên được, không ngốc thì là gì."
Cả hai cùng lúc quên bẵng chuyện con gái lớn thường xuyên gửi lương thực về nhà.
Sau khi đưa con vào phòng ngủ đặt xuống giường, hai vợ chồng ra ngoài đóng cửa lại. Họ nhìn nhau, Đinh Chí Cương lại lau mồ hôi trên trán, oán trách: "Bà đấy, vội vàng quá!"
Nhạc Hồng Mai cũng biết mình đã quá hấp tấp.
Vốn dĩ bà ta định đóng vai một người mẹ hiền, nhưng khi thấy dáng vẻ rụt rè không ngóc đầu lên nổi của con gái lớn lúc vào nhà, bà ta đã tức sôi máu, trong lòng chỉ toàn sự chán ghét. Nghĩ bụng với cái tính cách này của nó, chỉ cần dùng bài tình cảm một chút là nó sẽ đồng ý ngay, nên bà ta quyết định nói sớm cho xong chuyện, đỡ phải lấy lòng, hầu hạ nó.
Cái bộ dạng không có tiền đồ như vậy, có tư cách để bà ta hầu hạ sao?
Nhạc Hồng Mai nói: "Nhà họ Phan đang đợi tin tức, tôi nhờ người tìm quan hệ đưa nó về cũng mất gần cả tháng rồi, tôi sợ kéo dài lại sinh thêm chuyện."
Bà ta vừa nói vừa ngồi xuống sô pha, liếc thấy cái tay nải phồng to dưới đất, liền bịt mũi ghét bỏ rồi dùng chân đẩy nó ra xa hơn: "Dù sao đi nữa, Quân Quân đã tranh thủ được cho nhà ta một cơ hội trèo cao như vậy, nhất định phải nắm lấy."
Nhắc đến Quân Quân, vẻ mặt Nhạc Hồng Mai lập tức dịu dàng hẳn đi: "Cũng may là có Quân Quân. Chứ trông chờ vào đứa đang nằm trong kia thì cả đời này ông đừng nói đến sư đoàn trưởng, chức trưởng gì ông cũng không có cửa đâu."
Đinh Chí Cương lấy một điếu thuốc ra châm lửa, im lặng không nói.
Lời của vợ ông ta rất có lý, con cái có tiền đồ mới tìm được đối tượng có tiền đồ. Với cái tính cách của con gái lớn, ông ta không trông mong nó có thể tìm cho ông ta một cậu con rể có tương lai để cả nhà được thơm lây. Nhưng Niệm Quân thì khác.
Niệm Quân tuy không phải con ruột, nhưng cũng do ông ta nuôi nấng từ nhỏ. Con bé miệng lưỡi ngọt ngào, lại rất có chí tiến thủ, vậy mà lại tự mình tìm được một cậu con cháu cán bộ cấp cao ở thủ đô. Cha cậu ta là cán bộ cấp sư đoàn, mẹ là chủ nhiệm gì đó ở đoàn văn công. Bản thân cậu ta cũng ưu tú, ngoại hình lại càng xuất chúng, vô cùng xứng đôi với Niệm Quân.
Nếu thật sự kết thành thông gia, mấy đứa con còn lại trong nhà cũng được thơm lây. Ông ta cũng có thể ké chút ánh hào quang này. Đừng nói là cạnh tranh chức chủ nhiệm phân xưởng, ngay cả chức giám đốc nhà máy ông ta cũng dám mơ tới.
Công việc của Kiến Quốc và Kiến Thiết đều không được lý tưởng cho lắm, ông ta vẫn luôn muốn điều động hai đứa đi chỗ khác, nhưng quan hệ có hạn nên đành chịu. Nếu chuyện với nhà họ Phan thành công, với mối quan hệ của họ, điều động công việc chẳng phải là chuyện đơn giản sao?
Kiến Đảng và Đinh Hương sau khi tốt nghiệp cũng có thể vào bộ đội. Có tầng quan hệ của nhà họ Phan ở đó, không dám nói là được chọn chỗ tốt, nhưng chắc chắn sẽ không bị điều đến biên cương chịu khổ. Hơn nữa, hai đứa này ở trong quân đội cũng có hy vọng thăng tiến!
Nếu hai đứa nó tự mình cố gắng thêm một chút, leo lên làm lãnh đạo lớn, nhà họ Đinh của ông ta đúng là cá chép hóa rồng, hoàn toàn bước sang một tầng lớp khác.
Nghĩ đến viễn cảnh đó, ngón tay đang kẹp điếu thuốc của Đinh Chí Cương cũng khẽ run lên.
Nhưng ngay sau đó, ông ta lại nghĩ đến điều kiện của nhà họ Phan.
Đó cũng là điểm duy nhất không tốt của cuộc hôn nhân này. Con trai lớn nhà họ Phan hồi bé bị sốt làm hỏng não, trí tuệ có chút vấn đề. Bây giờ nhà họ Phan đưa ra điều kiện, Quân Quân muốn vào cửa nhà họ, thì phải dẫn theo một cô dâu cho con trai lớn của họ. Họ yêu cầu một cô gái chăm chỉ, nhanh nhẹn, trí tuệ bình thường.
Quân Quân chiếm được mối tốt, vậy còn tên ngốc kia thì giới thiệu cho ai? Ai mà chịu được chứ, không chửi mắng tổ tông mười tám đời nhà ông ta đã là may.
Nhưng đó là gia đình cán bộ cấp cao, một tầng lớp mà Đinh Chí Cương ông ta có nằm mơ cũng không với tới được. Bây giờ cơ hội có sẵn bày ra trước mắt, không nắm lấy thì thật sự không cam lòng.
Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng ông ta nghĩ đến đứa con gái lớn đang ở nông thôn.
Đứa con gái này từ nhỏ không lớn lên bên cạnh, nói tình cảm thì chắc chắn có, dù sao cũng là máu mủ. Nhưng bảo tình cảm sâu đậm đến đâu thì chưa chắc. Nó giống như một người chỉ mang danh "con gái" của ông ta, ở bên cạnh thì không thấy quý, xa nhà bao nhiêu năm cũng chẳng nhớ nhung gì.
Bắt con gái ruột gả cho một tên ngốc, ít nhiều cũng có chút không nỡ, nhưng ý nghĩ muốn bám vào nhà họ Phan trong lòng lại càng mãnh liệt hơn, giày vò khiến ông ta khó chịu.
Haizz, giá như nhà họ Phan không đưa ra yêu cầu vô lý này thì tốt biết mấy!
Đinh Chí Cương tiếc nuối thở dài.
Thấy chồng trầm tư chau mày, Nhạc Hồng Mai khẽ cau mày, cầm chiếc quạt mo bên cạnh phe phẩy, ghé sát vào nhẹ giọng nói: "Lão Đinh, ông oán tôi à? Đại Ni Nhi cũng là cục thịt từ trên người tôi rơi xuống, sắp đặt như vậy tôi cũng đau lòng chứ. Nhưng tính cách của nó ông cũng biết rồi đấy, nhạt nhẽo chẳng có gì nổi bật. Gả cho người bình thường, không giúp được gì cho nhà ta thì thôi, về nhà chồng chắc chắn sẽ bị mẹ chồng với chồng đè đầu cưỡi cổ, dù bị bắt nạt cũng chẳng dám về nhà kể đâu."