Chương 43

Nghĩ đến đó, nàng bước chệch, đứng cũng không vững, thân thể mảnh mai như sắp ngã.

Mẫu thân đã mất, chính tay nàng chôn cất. Phụ thân và a huynh lên thuyền vượt biển, mãi mãi không quay về.

Nàng còn trẻ, lại cứ trôi dạt từ người này đến người khác. Sống như vậy thì có nghĩa lý gì? Mai này hương tàn ngọc nát, liệu còn ai cho nàng một tấm ván chôn thân?

Nghĩ thế, nước mắt lặng lẽ rơi. Trong lòng nàng dâng lên một ý niệm muốn chết.

Lúc này, nam nhân kia bước lên một bước.

Nước suối bắn tung lên. Làn hơi nước mù mịt tan bớt, A Vũ nhìn thấy thân trên rắn rỏi của người nọ.

L*иg ngực rắn chắc, cơ bắp nổi rõ từng đường, như được tạc từ đao bén.

Với A Vũ lúc này, hình ảnh ấy chẳng khác gì một áp lực nặng nề đè lên toàn thân.

Hai chân nàng mềm nhũn, siết chặt mảnh vải mỏng manh chẳng đủ che thân, cả người run như lá rụng trong gió.

Muốn bỏ chạy, nhưng cũng biết rõ không thể trốn đi đâu được.

Lúc ấy, nam nhân kia cất tiếng hỏi:

“Nàng... từ đâu đến?”

Giọng nói trầm thấp, vang lên như suối chảy sâu, không thể không thừa nhận là rất dễ nghe.

A Vũ nghe mà cảm thấy có chút quen thuộc, nhưng không thể nhớ nổi đã từng nghe ở đâu.

Môi nàng run rẩy, cắn chặt mà chẳng thốt nổi thành lời. Chỉ có thể tròn mắt ngơ ngác nhìn hắn, ánh mắt đầy van nài.

Nam nhân hỏi tiếp:

“Lạnh à?”

Nghe đến chữ “lạnh”, nước mắt A Vũ càng rơi dữ dội hơn. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng, nàng khẽ gật đầu, e dè không dám nhìn thẳng.

Lúc này, người đang ngâm mình trong suối nước nóng chính là Cảnh Hi Đế.

Vì đi tế lễ tại Nam Quỳnh Tử, nên đêm đó hắn tắm ở suối nóng giữa núi để tìm chút thanh nhàn, cũng không mang theo phi tần hay thị nữ.

Hắn không ngờ giữa lúc bản thân đang tắm, lại có một tiểu nương tử rơi thẳng từ đâu xuống suối.

Ngay khoảnh khắc nước văng tung tóe, đám Long Cấm Vệ ẩn trong bóng tối đã sẵn sàng nghe lệnh, chờ đợi ra tay.

Nhưng nhìn A Vũ đang hoảng loạn, đôi mắt ướt đẫm đầy sợ hãi và thương cảm, Cảnh Hi Đế lại nghĩ đến con chim non vừa rơi khỏi tổ. Nó non nớt, chưa hiểu thế gian, đã bị vứt xuống một nơi xa lạ.

Sau bao năm chấp chính, lòng người sớm hóa sắt đá. Vậy mà khoảnh khắc ấy, trước một sinh linh yếu ớt như vậy, hắn lại khẽ sinh lòng thương xót.

Cảnh Hi Đế khẽ nâng tay, ra một ám hiệu kín đáo. Đám Long Cấm Vệ và cận thị bên người do dự một chút rồi lui ra.

Mưa phùn đã dứt. Hơi nước bốc lên từ suối ấm, ánh sáng mờ ảo từ ngọn đèn đồng đặt trên bàn gỗ khắc trổ chiếu ra vầng sáng dịu nhẹ.

Vài con đom đóm mang theo ánh lân tinh chập chờn nơi lưng chừng rừng rậm.

Tất cả chìm trong một màn yên tĩnh, ẩm ướt và huyền ảo.

A Vũ nhìn nam nhân trước mắt, vẫn còn ngây dại.

Không mặc gì, nhưng lại có khí độ sang quý trời sinh. Đó là sự tao nhã không thể rèn luyện mà thành, là vẻ trầm ổn tự tại của bậc đế vương.

Nàng hoang mang tự hỏi: người này là ai?

Lúc ấy, nam nhân vươn tay về phía nàng, trầm giọng ra lệnh:

“Lại đây.”

A Vũ siết chặt y phục, cẩn thận ngước mắt nhìn.

Bờ vai nam nhân rộng lớn, thắt lưng vững chãi, cánh tay rắn chắc, ngón tay thon dài.

Trên đốt ngón nổi bật một chiếc bàn chỉ óng ánh sắc ngọc.

Nàng từng theo bên cạnh Lục Doãn Giám và thái tử, nên cũng có chút mắt nhìn. Dù chỉ mơ hồ, nàng vẫn nhận ra đó là một miếng ngọc quý, được chạm khắc vô cùng tinh xảo.

Một người đến cả lúc tắm cũng mang bàn chỉ, chắc chắn không phải người thường.

Huống hồ đây là vùng đất gần hoàng cung, thân phận ắt phải rất cao.

Trong lòng A Vũ chợt lóe lên một tia hi vọng.

Chẳng khác nào người chết đuối nhìn thấy khúc gỗ nổi giữa sông.

Nàng nên níu lấy khúc gỗ đó không?

Nhưng lúc ấy, nàng cảm nhận được một ánh nhìn nghiêm nghị và dò xét.

Lông mi khẽ run, A Vũ ngẩng đầu, liền va phải ánh mắt của hắn.

Đó là đôi mắt màu trà nhạt, tỉnh táo, lạnh lùng, nhìn từ trên cao như xét đoán thiên hạ.

Tâm nàng chấn động, bước chân loạng choạng, suýt ngã.

Nàng cảm nhận được một điều: bản thân hoàn toàn không khống chế được nam nhân này. Hắn không phải là thái tử còn non nớt, càng không giống Nhϊếp Tam dễ bị điều khiển.