A Vũ sợ hãi:
"Họ đang tìm ta phải không!"
Nhϊếp Tam thấp giọng:
"Không phải, họ đang kiểm tra."
Y giải thích:
"Nơi này có suối nóng, lại có hành cung, có quý nhân đến tắm suối nên mới phái thị vệ đi dò núi trước."
A Vũ hỏi:
"Vậy còn chúng ta?"
Nhϊếp Tam trấn an:
"Đừng lo."
Y nhìn ra xa:
"Thiên tử ngự giá đến Nam Quỳnh Tử, nơi này sớm đã được kiểm tra rồi, trong núi cũng bố trí trọng binh, người ngoài khó lòng xâm nhập. Bây giờ họ chỉ làm theo thủ tục thôi. Hang núi chúng ta trốn rất kín, sẽ không bị phát hiện đâu."
A Vũ vẫn thấy sợ, nhưng chỉ còn cách tin tưởng Nhϊếp Tam.
Nàng và y rúc trong hang, không dám ló đầu ra ngoài, chỉ sống cầm chừng bằng bánh khô và trái cây rừng.
A Vũ gặm trái cây, nước mắt lã chã:
"Chúng ta chắc chết ở đây mất thôi."
Nhϊếp Tam:
"Đợi họ đi là được."
A Vũ nổi giận:
"Vì một người muốn tắm suối mà đẩy chúng ta vào chỗ chết, đúng là quá đáng!"
Nhϊếp Tam mặt không biểu cảm.
A Vũ cũng thấy hết hứng, không nói thêm gì nữa.
Cứ thế cầm cự thêm một ngày, đến giữa ban ngày, bên ngoài lại có động tĩnh, thậm chí vang lên cả tiếng trống chiêng nhạc lễ, A Vũ càng thêm nghi hoặc:
"Là ai đến vậy?"
Nhϊếp Tam sắc mặt ngưng trọng, dặn:
"Nàng đừng động đậy, ở nguyên đây, ta ra ngoài xem sao."
A Vũ gật đầu:
"Được."
Nhϊếp Tam đặt bọc đồ xuống bên cạnh nàng:
"Nàng ôm lấy đi."
A Vũ nhận lấy, khó hiểu nhìn y.
Gói đồ ấy vẫn là Nhϊếp Tam giúp nàng mang theo, vì nó nặng, nàng không mang nổi. Giờ Nhϊếp Tam lại đưa trả, là ý gì?
Nhϊếp Tam quỳ một gối, ngồi xuống trước mặt nàng:
"Nàng tưởng ta muốn bỏ nàng mà chạy à?"
A Vũ ôm chặt bọc đồ, mở to mắt long lanh:
"Nếu ngươi định chạy mà còn trả lại đồ, cũng coi như người có nghĩa khí."
Trong mắt Nhϊếp Tam hiện lên ý cười, y khẽ cười:
"Yên tâm, ta không chạy. Chỉ cần ta còn sống, nhất định sẽ quay lại đón nàng."
Trong bóng đêm u ám, nhờ ánh sáng mờ mờ của trời sáng, A Vũ nhìn khuôn mặt của Nhϊếp Tam.
Nàng cảm thấy, có lẽ người đàn ông này... thật sự có thể tin.
Nàng nhìn vào mắt y, khẽ nói:
"Được."
Không ngờ sau khi Nhϊếp Tam rời đi, trời liền đổ mưa. Hang núi bị dột, bên trong ẩm ướt đến rợn người.
Đạo bào trước kia của A Vũ đã sớm bị vứt bỏ. Y phục mà Nhϊếp Tam đưa nàng không biết tìm từ đâu, chỉ là một bộ đơn áo viền trắng và váy lụa xanh biếc, đơn sơ thanh nhã nhưng rất mỏng, gặp trời âm u mưa dầm lại càng thêm lạnh buốt. Cả người nàng run lẩy bẩy, răng va vào nhau lập cập, hai bàn chân tê dại không còn cảm giác.
Trong hang tối om, khí lạnh thấm tận xương. A Vũ ôm chặt bọc vải trong lòng, nhưng thứ chứa bên trong chỉ là những thỏi vàng lạnh cứng.
Lần đầu tiên trong đời, A Vũ cảm thấy vàng thỏi thật lạnh lẽo, cũng thật vô dụng. Không thể sưởi ấm, càng chẳng thể ăn no.
Nàng tủi thân nhìn quanh, thấy nước mưa nhỏ xuống theo vách đá phủ đầy rêu xanh. Một bên là những dây leo khô héo đan chằng chịt, tựa như ẩn chứa mạng nhện hay những loài côn trùng gì đó.
Trong góc là tảng đá sắc nhọn gồ ghề, dưới bóng tối trông vô cùng đáng sợ. A Vũ trừng mắt nhìn nó, càng nhìn càng thấy giống như dã quỷ há mồm chờ đớp lấy nàng.
Lúc ấy, gió núi khẽ lướt qua. Cơn gió mang theo khí lạnh lùa vào dây leo, phát ra âm thanh khe khẽ như tiếng ai đang khóc nức nở.
Toàn thân A Vũ rợn da gà. Nàng ngồi cứng đờ, không dám cử động, ôm chặt bọc vải trong lòng, ngó nghiêng đầy cảnh giác.
Bỗng có vật gì đó lao ra từ bóng tối. A Vũ kinh hãi hét lên, nhảy dựng cả người.
Đợi đến khi hoàn hồn, nàng mới nhận ra chỉ là một con chuột.
Lại là chuột! Chuột trên núi sao cứ đuổi theo nàng mãi?
A Vũ ngồi sụp xuống đất, bật khóc nức nở. Nàng muốn rời khỏi nơi này. Dù có chết cũng phải chết giữa chốn đông người, chứ không cam tâm bỏ mạng ở chốn âm u rợn ngợp như vậy.
Nàng lau nước mắt, lảo đảo bò ra khỏi hang. Mưa thu đã tạnh dần, chỉ còn lác đác vài giọt mưa bay. A Vũ đeo bọc sau lưng, đôi mắt ướt đẫm, dáo dác nhìn quanh rồi dừng ánh mắt tại rặng thông phía xa.