A Vũ cứ thế yên lặng chờ đợi, chờ mãi đến mức hai chân tê dại.
Cuối cùng, nàng lờ mờ trông thấy trong đạo quán có người qua lại vội vã, còn có mấy thị vệ cầm đuốc đi khắp nơi.
Nàng thầm nghĩ, chuyện không ổn rồi.
Nhϊếp Tam vẫn chưa quay lại, có lẽ y đã bị bắt, cũng có thể đã đi mật báo.
Nàng đang nghĩ ngợi thì bất chợt cảm nhận được có người đến gần. Ngẩng đầu nhìn, quả nhiên là Nhϊếp Tam.
Nhϊếp Tam đeo bọc hành lý trên lưng, hơi thở gấp gáp, nắm lấy tay nàng, nói thẳng:
“Đi thôi!”
A Vũ mừng rỡ:
“Ngươi lấy được bọc đồ rồi!”
Nhϊếp Tam gật đầu:
“Ừ.”
A Vũ lại hỏi:
“Bọn họ phát hiện ra rồi sao? Họ đang tìm gì thế?”
Nhϊếp Tam đáp:
“Ta đốt một ngọn lửa ở nhà củi trong đạo quán, giờ bọn họ đang lo dập lửa, nhất thời sẽ không để ý đến sự vắng mặt của nàng.”
Y nói đến đây, trong mắt ánh lên tia sắc lạnh:
“Chúng ta có chút thời gian để rời đi. Đợi đến khi họ phát hiện, chúng ta đã ra khỏi Nam Quỳnh Tử. Ta sẽ đưa nàng đi đường nhỏ, thẳng một mạch về phía đông.”
Nghe vậy, A Vũ cũng thấy phấn chấn:
“Tốt!”
Nhϊếp Tam võ nghệ không tệ, y dẫn A Vũ men theo một lối mòn trên núi mà đi.
Trời tối đen như mực, cây rừng rậm rạp, dây leo vướng víu, A Vũ vốn đã yếu ớt, thêm đường núi hiểm trở, mới đi được vài bước đã bị gai cào rớm máu, đau đến mức nước mắt rơi lã chã.
Nhϊếp Tam thấy thế liền cúi xuống cõng nàng đi tiếp.
Tựa đầu trên lưng người đàn ông này, A Vũ ngước nhìn màn đêm mịt mờ phía trước, lòng bỗng sinh ra đôi chút cảm giác vững chãi.
Nàng nhớ khi còn nhỏ từng được cha và anh trai cõng như thế. Lưng họ cũng cứng cáp như vậy, trên người nồng mùi mồ hôi lẫn mùi tanh của biển, tuy không dễ ngửi nhưng lại khiến nàng cảm thấy yên lòng.
Nhưng khi cả hai vượt qua một đoạn sườn núi, phía trước bỗng xuất hiện nhóm thị vệ canh giữ, rõ ràng là chỗ này không thể tùy tiện ra vào.
A Vũ sợ hãi, ôm chặt lấy cánh tay Nhϊếp Tam:
“Nhiều thị vệ như vậy, chẳng lẽ là phát hiện ta mất tích rồi, đang đuổi theo gϊếŧ ta?”
Nhϊếp Tam chau mày nhìn ra bên ngoài, không lên tiếng.
A Vũ trực khóc:
“Ta xinh đẹp thế này, tuổi lại còn trẻ, nếu chết ở đây chẳng phải quá thiệt thòi sao!”
Nhϊếp Tam trầm giọng:
“Đừng nói nữa.”
A Vũ lập tức im bặt.
Nhϊếp Tam nhìn chằm chằm vào đám người phía xa một hồi rồi nói:
“Không phải thị vệ của Duyên Tường Quán, đây là thị vệ nội đình.”
A Vũ ngạc nhiên:
“Nội đình?”
Nhϊếp Tam cau mày:
“Ta cũng chưa dám chắc, nhưng nhìn cách ăn mặc thì giống thị vệ quân trong thành. Hiện nay thiên tử ngự giá đến Nam Quỳnh Tử, đi theo là hoàng thân quốc thích, vương công quý tộc đông vô kể, có lẽ nơi này có một vị quý nhân.”
Y trầm ngâm giây lát rồi nói:
"Hạ sơn chỗ này dường như có một dòng suối nước nóng."
A Vũ liền hiểu:
"Quý nhân đang tắm suối nóng nên mới có thị vệ canh gác?"
Nhϊếp Tam gật đầu:
"Đúng vậy."
A Vũ tức tối, nghiến răng:
"Quý nhân gì chứ, không đến sớm không đến muộn, lại chọn giữa đêm khuya đi ngâm suối, còn chắn đường thoát của chúng ta!"
Gần ra được rồi mà!
Nhϊếp Tam nói:
"Bây giờ có hai đường để chọn."
A Vũ hỏi:
"Đường nào?"
Nhϊếp Tam:
"Đi ngược lại, nhưng phải vượt qua đỉnh núi phía trước."
Vừa nói, y vừa chỉ về một ngọn núi không xa.
A Vũ nhìn sang, thấy núi đá dựng đứng, vách đá hiểm trở như bị dao gọt, vừa cao vừa sâu, rõ ràng là lối đi không dễ dàng gì.
Hơn nữa... kể cả có vượt qua, bên kia đỉnh núi có thị vệ canh giữ hay không cũng chưa biết.
Nàng nhìn phía trước, rồi cuối cùng nói:
"Vậy đành chờ xem đã."
Nhϊếp Tam nghe vậy liền bảo:
"Vậy ta và nàng tạm trốn vào trong rừng, tìm một hang núi nấp tạm. Lúc nào có cơ hội thì lại tìm đường ra ngoài."
A Vũ gật đầu:
"Được."
A Vũ không ngờ, chỉ một lần trì hoãn mà kéo dài đến tận một ngày.
Không những nhóm thị vệ không rút đi, mà ngược lại còn tăng cường canh phòng, bao vây toàn bộ khu vực như tường đồng vách sắt.
Họ thậm chí còn dùng giáo dài và kích sắt, từng bước lục soát trong rừng, như đang tìm kiếm ai đó.