Cắt xong, nàng lén đưa nửa thỏi vàng ấy cho Diệu Tâm.
Diệu Tâm sững sờ:
“Đây... đây là vàng thật sao?”
Nửa thỏi ấy nặng bốn năm lượng, với Diệu Tâm là món của cải lớn.
A Vũ nhìn quanh không có ai, khẽ hạ giọng, vui vẻ nói:
“Đây là ta mang từ phủ Thái tử về, chia cho ngươi một nửa! Chúng ta là đạo hữu tốt, không cần khách sáo.”
Diệu Tâm cảm động đến đỏ mắt:
“Diệu Chân, ngươi thật tốt.”
Từ đó, hai người càng thêm thân thiết. A Vũ nhân đó trò chuyện, tiện thể hỏi chuyện trong quán. Diệu Tâm kể rằng hôm nay thiên tử cùng các vị nương nương đến Nam Quỳnh Tử, vì đã vào thu, suối nước nóng trong núi đang độ đẹp nhất, họ sẽ ở lại vài hôm để ngắm lá đỏ và tắm suối.
Vì vậy, trong quán ai nấy đều bận rộn, dọn dẹp khắp nơi, canh giữ điện thờ, tụng kinh niệm chú...
Diệu Tâm để chứng tỏ thành ý, liền nói hết mọi việc, kể cả chuyện vài hôm tới còn có lễ tế, mở đàn chay...
A Vũ càng nghe càng chắc chắn – phải nắm lấy cơ hội trốn theo Nhϊếp Tam.
Tối hôm đó, Diệu Tâm trực đêm tại điện thờ. A Vũ lợi dụng lúc đi muộn một chút, lén lút thu dọn trang sức và tiền bạc giấu vào tay nải, mang ra ngoài rừng thông giấu kỹ.
Sau đó nàng mới đến trực, Diệu Tâm nay đã thân thiết nên không còn để mắt quá chặt.
A Vũ bảo Diệu Tâm nghỉ ngơi, một mình nàng ở lại lau dọn chân đèn. Diệu Tâm cũng nghe lời nàng ấy.
Nhân lúc đi quét tước các điện, A Vũ lợi dụng bóng đêm, lặng lẽ chuồn ra khỏi chính điện, men theo hành lang phía trước đến rừng thông.
Quả nhiên, Nhϊếp Tam đã đợi ở đó, lập tức nắm lấy cổ tay nàng, hạ giọng:
“Đi thôi.”
A Vũ nói:
“Tam Lang, ta có ít bạc châu, giấu dưới gốc thông, ta muốn lấy trước.”
Nhϊếp Tam trầm giọng:
“Bên ngoài có thị vệ, tiền bạc bỏ lại đi. Ta đã định đưa nàng rời khỏi đây, tất nhiên sẽ không để nàng sống nghèo khổ.”
Nghe y nói vậy, lòng A Vũ chợt dâng lên một cảm giác cảm động.
Nhưng nàng vẫn cố chấp:
“Đó là Thái tử ban cho ta. Ta hầu hạ Thái tử bao lâu mới tích cóp được ngần ấy, giờ bỏ hết chẳng khác nào tay trắng. Hơn nữa, sau này hai ta cùng sống, không tiền bạc thì nghèo khổ, phu thê cũng dễ sứt mẻ, liệu có thể dài lâu?”
Nhϊếp Tam im lặng nhìn nàng thật sâu:
“Được, nàng ở đây chờ, ta đi lấy.”
A Vũ bèn nói rõ nơi giấu tay nải. Nhϊếp Tam ôm nàng, đưa nàng trèo qua tường viện sau của Duyên Tường Quán.
Ngoài đạo quán có thị vệ tuần tra, may là y đã tính trước, canh lúc họ đổi ca mà tránh được.
Hai người men theo núi rừng, vào một khu rừng trúc đá, tìm được chỗ an toàn. Nhϊếp Tam đưa nàng một bộ xiêm y dân thường:
“Thay cái này đi.”
A Vũ cầm bộ y phục, còn đang do dự, Nhϊếp Tam lại dặn:
“Nàng nằm ở đây, đừng cử động. Trời tối, người ngoài sẽ không thấy đâu. Cứ yên lặng đợi ta quay lại.”
A Vũ nói:
“Được.”
Y vừa xoay người định đi, A Vũ liền kéo vạt áo y lại.
Nhϊếp Tam dừng chân, nhìn nàng.
A Vũ ngước đôi mắt trong vắt nhìn y, vẻ mặt đầy sợ hãi:
“Ngươi... ngươi sẽ không... cầm bạc của ta rồi bỏ đi, để ta lại đây chứ?”
Nhϊếp Tam khuỵu một chân, lặng im nhìn nàng trong bóng tối, hồi lâu sau mới giơ tay khẽ vuốt tóc nàng:
“Không đâu.”
Mắt A Vũ ánh lên vẻ ướŧ áŧ.
Nàng cắn môi:
“Ừ, ngươi đi đi. Ta đợi ngươi ở đây.”
Nhϊếp Tam trầm giọng:
“Được.”
Y đứng dậy, nhanh nhẹn lướt đi, bóng dáng nhanh chóng biến mất trong đêm.
A Vũ ẩn mình trong bóng tối, cởi đạo bào, thay sang xiêm y bình dân. Sau khi mặc xong, nàng ngẩng đầu nhìn về phía Duyên Tường Quán.
Vì những ngày gần đây có quý nhân ghé thăm, quán dường như cũng rộng rãi dùng đèn dầu, ánh sáng sáng rực cả trước sau.
Nhờ ánh đèn đó, nàng có thể thấy bên trong yên ổn, tĩnh lặng – xem ra chưa ai phát hiện nàng đã biến mất.
Nàng khẽ sờ vào chỗ giấu vàng bên người – một chút đề phòng cuối cùng.
Trong thâm tâm, nàng hiểu rất rõ: Nhϊếp Tam chưa chắc đáng tin. Nếu y muốn hãm hại nàng, chỉ cần đưa nàng ra ngoài rồi nuốt trọn bạc, là có thể rút lui an toàn.
May mà nàng còn giữ lại ít vàng phòng thân. Dù không chắc có thể trốn thoát, cũng vẫn có thể thử.
Nếu y mang theo vàng quay lại tìm nàng, có lẽ nàng... thực sự có thể tin y một lần.