Chương 38



Ngay khi y gần như không kìm được muốn mở miệng hỏi, nàng lại khẽ cười.

Đôi mắt phượng trong veo ánh lên nét cong mỹ miều, làn nước lấp lánh trong mắt rực rỡ hương sắc dịu dàng.

Nàng đang cười với y.

Trái tim Nhϊếp Tam như bị ai đó đẩy mạnh một cái, chấn động dữ dội.

Giây phút đó, y hiểu một cách chân thật vì sao Thái tử lại si mê A Vũ đến vậy, vì sao các bậc minh quân trong sử sách cũng từng vì mỹ nhân mà nổi giận lôi đình.

Vì nàng đáng giá.

Lúc này, A Vũ lên tiếng:

“Ngày đó, ngươi nói muốn cùng ta lênh đênh thuyền nhỏ trên biển Đông?”

Nhϊếp Tam không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn nàng.

Nụ cười của nàng vừa hồn nhiên vừa yêu kiều, giọng nói lại vô tội mà quyến rũ.

Từng lời nàng nói như lông chim khẽ lướt qua trái tim y, gây nên một trận ngứa ngáy tê dại.

Nhϊếp Tam biết mình đã không thể thoát được nữa. Y là thợ săn, cũng là con mồi.

Ánh mắt y vẫn ghim trên gương mặt nàng, mở lời:

“Tại hạ thực tâm nghĩ vậy, không biết tiên cô có đồng ý hay không?”

A Vũ nghe xong, cụp mắt, khẽ thở dài:

“Tam Lang, đạo quán trên núi này kham khổ quá, ta nếu cứ ở đây mà chịu đựng từng ngày, sống còn có nghĩa lý gì? Cũng chỉ mong có người đưa ta rời khỏi nơi này, chỉ sợ phó thác nhầm người mà thôi.”

Nhϊếp Tam lập tức hiểu được ý của A Vũ.

Y mím môi, nén xuống cảm xúc mãnh liệt, hỏi bằng giọng bình tĩnh:

“Tiên cô muốn tại hạ làm gì mới tin?”

A Vũ nói:

“Ngươi vốn có tiền đồ xán lạn, nếu vì ta mà bỏ tất cả rời đi, e rằng sau này chẳng còn gì, thậm chí phải sống như chó hoang, cả đời chẳng được yên ổn.”

Nàng lắc đầu, ánh mắt lộ vẻ buồn bã:

“Làm sao ta có thể tin, thế gian này lại có nam nhân vì ta mà cam lòng đi xa đến vậy?”

Nàng da trắng như tuyết, vóc dáng mảnh mai, khi thở dài lại mang theo nét yếu đuối mê người.

Trước người con gái thế này, đến nữ tử còn động lòng thương xót, huống hồ là nam nhân đang tràn trề khí huyết như Nhϊếp Tam.

Y nhìn nàng hồi lâu, rồi nghiêm túc nói:

“Nếu tiên cô chịu tin, tại hạ sẽ đưa người rời khỏi nơi đây, về biển Đông. Tiên cô đã đến từ Đông Hải Chi Tân, vậy tại hạ sẽ đưa người hồi cố hương.”

A Vũ nghe xong, hàng mi khẽ run, ánh mắt dịu dàng dâng đầy hy vọng.

Nàng cắn môi, không dám tin:

“Thật sao, Tam Lang, ngươi... ngươi có thể đưa ta trở về cố hương sao?”

Nhϊếp Tam nhìn nàng, trong lòng nhẹ nhàng thở dài.

Y chậm rãi nói:

“Nếu tiên cô nguyện ý, tại hạ nguyện dốc toàn lực.”

Sau đó, A Vũ và Nhϊếp Tam âm thầm bàn bạc, hẹn nhau trốn đi.

Lúc nhìn Nhϊếp Tam, ánh mắt nàng tràn đầy lưu luyến.

Nhưng khi hai người chia tay, nàng lau nước mắt, lập tức trở nên lạnh nhạt.

Cũng chỉ là lợi dụng lẫn nhau mà thôi – một kẻ tham sắc, một người cần sức bảo vệ.

Có lẽ Nhϊếp Tam còn có toan tính khác, ví như y là người của Thái tử phi, cố ý gài bẫy nàng.

Nhưng mà...

Nàng chỉ có thể cắn răng đánh cược một lần.

Dựa vào những sắp xếp của Nhϊếp Tam, y quả thực là kẻ giỏi giang. Y đã ẩn thân tại Nam Quỳnh Tử từ sớm, nắm rõ địa hình xung quanh, ngay cả bố trí của Long Cấm Vệ trong nội viện cũng thuộc nằm lòng.

Nếu bỏ qua khả năng y có dã tâm riêng, thì người này – nếu thật lòng muốn đưa nàng đi – nàng thật sự có thể thoát.

Nhϊếp Tam cũng thẳng thắn nói rõ: Thái tử phi ước gì A Vũ biến mất, nội đình cũng không muốn giữ nàng lại. Nếu nàng thực sự mất tích, sẽ có người đi tìm, nhưng trừ Thái tử ra, không ai muốn tìm thấy nàng.

Vậy nên, đến lúc đó, cũng chỉ là làm bộ tìm kiếm lấy lệ.

A Vũ gật đầu đồng tình.

Nàng muốn tặng Diệu Tâm chút gì đó, mong nàng ấy nới tay.

Nàng trở về phòng, tìm được một cây kéo nhỏ, lôi từ trong rương ra một thỏi vàng, cắt lấy một nửa.

Trong đạo quán, tiểu đạo cô không có nhiều bạc tiền. Nếu tùy tiện đưa cả thỏi vàng, đối phương có thể nghi ngờ nàng còn cất giấu thêm. Phụ mẫu nàng từng dạy, phú quý không nên lộ rõ – dễ chiêu tai họa. Cho nhiều quá còn gây hoài nghi.