Chương 37



Tối hôm đó, A Vũ bận rộn tới khuya mới được về phòng, cả người mệt mỏi rã rời.

Nhưng đôi mắt nàng vẫn không ngừng đảo quanh. Nhϊếp Tam từng đến đây, chắc hẳn đang ẩn nấp đâu đó trong Duyên Tường Quán.

Nếu y đã đến, sao có thể tay không rời đi?

Giờ đây nàng không còn muốn suy đoán gì nữa, cũng chẳng buồn phân biệt thật giả lời y.

Nhϊếp Tam có thể là người của Thái tử phi, nhưng Lục Doãn Giám là người của Hoàng hậu, có khi còn đối đầu với Thái tử.

Ai trong số họ cũng không phải kẻ dễ đối phó.

Đã vậy, nàng cứ chọn đại một ngả mà đi.

Ít nhất, lúc này xem ra, Nhϊếp Tam còn đỡ hơn Lục Doãn Giám.

Nhϊếp Tam có thể cưỡng đoạt rồi gϊếŧ nàng, nhưng Lục Doãn Giám thì sẽ nuốt chửng cả xương cũng không chừa.

Nàng thà chết cũng không muốn rơi vào tay hắn nữa.

Thế nên giờ nàng lại mong Nhϊếp Tam sẽ đến tìm mình, để có thể thương lượng.

Y từng nói sẽ đưa nàng trốn ra Đông Hải. Rất tốt, cứ trốn khỏi nơi đây trước đã, rồi tới Đông Hải tìm đường sống.

Nhưng không ngờ, Nhϊếp Tam chẳng hề xuất hiện.

Đêm đó A Vũ ngủ cùng Diệu Tâm, càng không có cơ hội gặp được y.

Điều này khiến nàng hơi tuyệt vọng. Lừa đảo, toàn là lừa đảo.

Nếu thật sự không còn cách nào khác, có lẽ chỉ còn nước cầu xin Thái tử.

Giờ Thái tử chắc đã bị Hoàng thượng thuyết phục, không dám vì nàng mà chống lại nữa. Nhưng không sao, y vẫn còn áy náy với nàng.

Nàng có thể lợi dụng sự áy náy ấy, bảo y giúp nàng rời đi – tất nhiên, đó là hạ sách.

Nàng muốn ăn cỏ mới, chứ không muốn nhai lại cỏ cũ như Thái tử nữa.

Cứ thế lo lắng bồn chồn đến sáng hôm sau, mấy tiểu đạo cô được phân đi hái nấm và trái cây, nàng chủ động xin thay.

Đám tiểu đạo cô mừng rỡ giao việc.

A Vũ xách giỏ đi tới vườn rau phía sau, vừa hái nấm vừa dáo dác nhìn quanh.

Đột nhiên, nàng thấy bóng người kéo dài trên mặt đất, gần như bao trùm lấy mình.

Nàng hoảng hốt suýt kêu lên.

Một đôi tay nhanh chóng bịt miệng nàng lại.

Mùi nam nhân ập đến – là Nhϊếp Tam.

Y buông tay, rồi kéo nàng vào rừng cây bên cạnh.

Sức mạnh của y rất lớn, khiến A Vũ cảm nhận rõ rệt sự yếu đuối bất lực của mình.

Cái trò đấu khẩu đấu trí trước kia, chẳng qua là do y chịu chơi cùng nàng.

Nếu thật sự bị y chế ngự, nàng chẳng có chút sức phản kháng.

Nhϊếp Tam đột ngột dừng bước, A Vũ kinh hồn chưa định, theo bản năng đẩy y ra:

“Ngươi kéo ta làm gì!”

Nhϊếp Tam:

“Không phải nàng đang muốn gặp ta sao?”

A Vũ hừ lạnh:

“Ai muốn gặp ngươi chứ?”

Nhϊếp Tam nhìn khuôn mặt ửng đỏ của nàng:

“Vừa rồi nàng cứ nhìn quanh, chẳng phải đang tìm ta sao?”

Bị vạch trúng tâm tư, A Vũ chẳng buồn che giấu.

Nàng bật cười:

“Ngươi cũng tinh mắt đấy.”

Nói xong, nàng xoay chuyển giọng điệu, lạnh lùng đánh giá y:

“Hóa ra ngươi biết ta đang tìm, lại cố ý để ta nóng ruột chờ đợi, trốn trong góc nhìn ta sốt ruột cuống quýt, thấy rất vui đúng không?”

Nhϊếp Tam:

“...”

Y nhìn nàng bằng ánh mắt bất lực:

“Để tiên cô đợi lâu, là lỗi của tại hạ.”

A Vũ:

“Được, ngươi đã nhận sai, vậy thì chúng ta có thể ngồi xuống bàn chuyện tương lai rồi.”

Nhϊếp Tam:

“Tương lai? Sao, nàng muốn cùng ta trốn chạy thiên nhai thật à?”

Y chỉ buột miệng nói, trong lòng nghĩ chắc chắn A Vũ sẽ cãi lại – vì nàng là tiểu nương tử không dễ đối phó, miệng lưỡi sắc sảo vô cùng.

Y không ngờ, sau khi y nói xong câu ấy, nàng lại trở nên yên lặng.

Hàng mi dài mềm khẽ lay động, nàng lặng lẽ nhìn y, tựa như cánh bướm đậu trên cánh hoa, đang dè dặt quan sát kẻ lạ.

Không tự chủ, Nhϊếp Tam nín thở.

Y mơ hồ cảm thấy tiểu nương tử đang suy tính, như thể đang đưa ra một quyết định rất quan trọng.

Không gian trở nên tĩnh lặng, chim chóc quanh đó im tiếng, ngay cả gió khe núi cũng ngừng thổi.

Đời này Nhϊếp Tam đã từng chờ đợi vô số lần, nhưng chưa từng có lần nào khiến y thấy bức bối như lúc này.

Y nhìn cô nương nhỏ bé trước mắt – mong manh, mềm mại – chỉ cần vươn tay là có thể nhấc bổng nàng lên, nhưng y vẫn đứng đó, chờ đợi một câu trả lời.