Chương 35



Y biết hết, nàng bị đuổi, bị đưa vào Duyên Tường Quán, tất cả đều nằm trong tay hắn.

Nghĩ tới đây, A Vũ chỉ thấy bản thân quá ngây thơ.

Y làm sao lại không biết, khi chính y là người lên kế hoạch từ đầu?

Nàng khẽ cười cay đắng.

A Vũ sinh ra ở Đông Hải Chi Tân. Phụ thân từng là nho sinh, mười tuổi đã tinh thông kinh sử, nổi tiếng khắp làng. Nhưng vì vùng ven biển xảy ra loạn giặc, dân thường bị liên lụy, phụ thân nàng mất cơ hội thi cử.

Mẫu thân đành bán nữ trang, góp được vài chục lượng bạc. Phụ thân nàng bỏ việc học, chuyển sang buôn bán mưu sinh.

Ông dẫn hai người anh của nàng ra biển buôn hàng. Nhờ có đầu óc làm ăn, chuyên bán sơn và gạo, gia cảnh dần khấm khá. A Vũ từ nhỏ sống trong đủ đầy, tuy không như tiểu thư nhà phú hộ, nhưng ăn mặc không thiếu thốn, mỗi lần cha trở về còn có quà lạ phương xa.

Nào ngờ một năm nọ, cha và hai anh ra biển gặp nạn, bị cướp biển vây bắt, mất tích từ đó. Sau đó, khu vực ven biển bị triều cường, mưa to gió lớn, lũ quét tràn về, nhà cửa sập đổ, người ngựa thương vong. Mẫu thân nàng mất trong lũ, A Vũ vội vã chôn cất rồi theo dân làng bỏ xứ lánh nạn.

Nàng nhan sắc khác người, dù dùng tro bôi mặt cũng vẫn bị chú ý. Dọc đường lánh nạn, người tốt kẻ xấu lẫn lộn, không ít kẻ dòm ngó.

Nàng vất vả xoay sở, nhiều lần suýt mất mạng.

Đến bước đường cùng, năm nàng mười sáu tuổi, nàng ngả vào lòng một nam nhân lạ để cầu sống. Nam nhân ấy anh tuấn, có thủ hạ, lai lịch không rõ.

Nam nhân đó, chính là Thất gia.

A Vũ theo hầu bên cạnh Thất gia hơn nửa năm, biết rõ y không phải hạng người dễ tính. Bề ngoài có vẻ ôn hòa, lúc nào cũng cười, nhưng tính tình âm hiểm, khó lường. Nàng mỗi ngày đều cẩn trọng dè dặt, chỉ sợ lỡ lời, lỡ việc mà chọc giận y.

Sau đó xảy ra nhiều chuyện. A Vũ biết được tung tích của a huynh nhà bên – người từng đính ước với nàng, cũng chính là vị hôn phu. Nàng muốn tìm đến người ấy.

Nhưng Thất gia không đồng ý. A Vũ tính đào tẩu, lại không thoát được, bị hắn bắt về, rồi giam lỏng trên một chiếc thuyền lớn.

Mỗi lần hồi tưởng đoạn ấy, A Vũ luôn nhớ đến ánh mắt Thất gia khi nhìn nàng – độc ác, lạnh lẽo, như rắn độc ẩn mình trong đêm tối.

Y như đang đánh giá, lại như đang đắn đo.

Điều ấy khiến A Vũ hoảng loạn. Nàng cảm thấy y đang tính toán gì đó, tựa như muốn cân đo đong đếm giá trị của nàng – xem xem nàng có thể bán được bao nhiêu.

Giữa lúc ấy, một ngày nọ, ma ma hầu cận bảo rằng Thất lang đã tìm được cho nàng một nơi tốt, sẽ sắp xếp ổn thỏa, ban cho nàng một đời vinh hoa phú quý.

Nàng được ăn mặc chải chuốt kỹ càng, đưa đến trước mặt Thái tử. Quả nhiên, Thái tử vừa gặp đã xiêu lòng, mang nàng vào đô thành.

Thái tử dung mạo tuấn tú, thân phận cao quý, lại dịu dàng sủng ái nàng hết mực, thế nhưng trong lòng A Vũ chẳng có gợn sóng.

Tất cả chẳng qua cũng chỉ vì nhan sắc của nàng mà thôi.

Thế nhưng, được Thái tử ân sủng dịu dàng như thế, nàng dần thả lỏng, đôi khi còn nghĩ, chuỗi ngày khổ sở trước kia đã kết thúc.

Ít nhất, Thất gia cuối cùng cũng chịu buông tha nàng.

Nhưng không ngờ, người ấy lại một lần nữa xuất hiện.

A Vũ run rẩy dời mắt khỏi gương mặt nam nhân kia.

Nàng bối rối nhìn quanh. Đạo quán hương khói thưa thớt, cờ hiệu hoàng gia tung bay, khắp nơi đều là ngọc ngà lộng lẫy, là những nụ cười nịnh nọt, những ánh mắt cung kính, những bộ mặt tuân phục.

Duyên Tường Quán thuộc về Nam Quỳnh Tử – vốn là nơi nghỉ ngơi của hoàng thất, có tường cao binh gác. Nàng làm sao trốn ra khỏi l*иg son này? Lại còn có thể dựa vào ai?

Quan trọng hơn... hôm nay Hoàng hậu đích thân đến Duyên Tường Quán, lý ra không thể có ngoại nam. Vậy mà Thất gia vẫn xuất hiện được ở đây. Y nhất định là người trong hoàng thất.

Rốt cuộc y là ai?