Chương 34

A Vũ nhẩm tính. Thái tử nhỏ hơn nàng một tuổi, khoảng mười sáu. Hoàng thượng hình như mới ba mươi hai, ba mươi ba. Vậy Hoàng hậu cũng độ tuổi ấy?

Nếu vậy, bảo dưỡng tốt, nhìn trẻ trung cũng hợp lý.

Hoàng hậu vừa vào điện, Tống linh quan liền theo hầu, cùng bà ta làm lễ tế thần cầu phúc. Nghi lễ phức tạp rườm rà, A Vũ lúc đầu còn chăm chú, sau thì nàng bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài.

Nào ngờ ngay lúc ấy, nàng bị ai đó đẩy nhẹ một cái.

A Vũ giật mình quay lại nhìn.

Diệu Tâm vội trừng mắt ra hiệu, khẽ nhắc:

“Hoàng hậu nương nương muốn gọi ngươi nói chuyện.”

A Vũ hoảng hốt.

Nàng trốn trong đây yên ổn lắm mà, sao tự dưng lại bị gọi lên?

Là muốn nhìn kỹ xem nàng là yêu cơ hại nước hại dân? Hay định trực tiếp lấy mạng nàng để trừ hậu họa?

Dù nghi ngờ, nàng cũng không thể không bước lên, cẩn trọng hành lễ trước Hoàng hậu.

Vì giờ đã là đạo cô, nàng không cần quỳ, chỉ chắp tay hành lễ:

“Tiểu đạo Diệu Chân tham kiến Hoàng hậu nương nương, xin đạo tổ phù hộ, chúc Hoàng hậu nương nương phúc thọ an khang, cát tường viên mãn.”

Nàng vừa nói xong, không gian trở nên yên tĩnh. Hoàng hậu không lập tức lên tiếng.

A Vũ càng thêm lo lắng.

Lúc ấy, giọng Hoàng hậu mới truyền đến:

“Diệu Chân? Đó là đạo hiệu của ngươi?”

A Vũ vội đáp:

“Dạ, là đạo hiệu của tiểu đạo.”

Hoàng hậu khẽ gật đầu, giọng thân thiện:

“Ngẩng đầu lên cho ta nhìn một chút.”

A Vũ không muốn, nhưng không thể trái lệnh.

Nàng từ tốn ngẩng đầu, mí mắt vẫn hạ thấp, giữ vẻ cung kính.

Ngay khi nàng ngẩng mặt, xung quanh lập tức vang lên vài tiếng thán phục khe khẽ, Hoàng hậu cũng khẽ thốt lên:

“À...”

Sau đó không khí lại chìm vào im lặng. A Vũ cảm nhận rõ ánh mắt Hoàng hậu đang nhìn kỹ nàng, quan sát rất lâu.

Nàng không dám cử động, chỉ cúi mắt chờ đợi.

Nàng mơ hồ cảm thấy trong ánh mắt ấy có chút phức tạp – có lẽ là chán ghét?

Vì Thái tử sao...

Đang nghĩ vậy, thì trên điện lại vang lên giọng nói nhẹ nhàng:

“Đúng là một mỹ nhân.”

A Vũ càng bất an. “Mỹ nhân” – nàng không nghĩ đây là lời khen.

Hoàng hậu đã quay sang dặn Tống linh quan:

“Phải dạy dỗ cho tốt, bảo nàng chuyên tâm tu hành ở đây.”

Tống linh quan cười cười, cúi đầu đáp:

“Bần đạo tuân mệnh.”

A Vũ được phép lui xuống, nhưng tim vẫn đập liên hồi, sợ hãi không nguôi.

Nàng nhớ lại lời Nhϊếp Tam từng nói: có người muốn hại nàng. Lẽ nào không phải hù dọa?

Hoàng hậu muốn lấy mạng nàng?

Nhưng... nàng chỉ là con kiến trước mặt những người ấy. Nếu muốn gϊếŧ, cần gì đưa vào Duyên Tường Quán, cứ hạ lệnh ban chết là xong.

A Vũ nghĩ mãi không thông, trong lòng đầy lo lắng bất an.

Sống... thật khổ!

Lúc này, lại nghe tiếng nhạc ngoài cửa – các mệnh phụ, hoàng thân quốc thích nối nhau tiến vào Duyên Tường Quán. A Vũ muốn nhìn Thái tử phi, nhưng liếc mắt nhìn quanh chỉ thấy toàn trâm ngọc châu ngà, rực rỡ chói mắt. Nàng không dám nhìn kỹ, càng không biết đâu là Thái tử phi.

Đang nghĩ, đột nhiên nàng cảm thấy một ánh mắt – một ánh nhìn quen thuộc khiến sống lưng nàng lạnh toát.

Ngay khoảnh khắc ấy, ký ức như thủy triều tràn về – những hồi ức vui vẻ, khổ sở, giằng co – tất cả đồng loạt ập đến, khiến nàng choáng váng.

Nàng nhắm mắt lại, cả người run lên một cái.

Rồi, nàng từ từ lấy lại dũng khí, cứng đờ quay đầu về hướng đó.

Trước mắt mịt mù như sương mai, sương dần tan, một vệt mực nhạt lan ra, dập dờn lay động, cuối cùng hội tụ thành một gương mặt thanh tú.

Là y.

Thất gia.

A Vũ nhớ đến Thất gia trong ký ức – lúc nào cũng áo mũ chỉnh tề, nay mặc phi ngư bào màu đỏ sẫm, miện phục nghiêm trang, dung mạo đoan chính, dù đứng giữa hàng ngũ vương thất cũng vẫn rực rỡ chói lòa, hấp dẫn mọi ánh nhìn.

A Vũ nhìn chằm chằm, không dám tin. Tại sao y lại xuất hiện ở đây?

Ngay lúc ấy, ánh mắt Thất gia nhẹ nhàng dừng lại trên người nàng.

Giây phút bốn mắt giao nhau, hắn khẽ rủ mi, khóe môi hiện lên một nụ cười sâu xa khó lường.

Nam nhân ấy vốn mang vẻ lạnh lẽo, nay mỉm cười một cái, khiến ánh sáng trong trời đất như phai mờ.

Đầu óc A Vũ trống rỗng, chỉ cảm thấy trời đất đảo điên.

Rồi nàng mới sực tỉnh: ngày đó nàng bị đuổi khỏi phủ Thái tử, lúc bước ra khỏi Thải Lâu Hoan Môn, giữa phố xá nhộn nhịp, nàng từng cảm nhận một ánh mắt âm thầm bám theo – chính là y.