Chương 33

“Lênh đênh thuyền nhỏ giữa biển Đông”, một câu nói quá đỗi lay động lòng người, đến nỗi khiến nàng thật sự cảm động.

Thái tử từng nói bao nhiêu lời nồng nàn như thế, nàng cũng chỉ nghe cho có, thật giả không màng. Vậy mà chỉ với một câu nói của người này, nàng lại hy vọng – y là thật lòng.

Nàng chỉ khẽ bật cười sau một hồi dài im lặng.

“Ta từng hầu hạ bên cạnh Thái tử điện hạ.”

Nhϊếp Tam khẽ “Ừm?”

A Vũ thong thả liếc y một cái rồi mới nói:

“Đã từng thấy biển cả thì nước hồ chẳng còn đáng kể. Ta từng được Trữ quân Đại Huy nâng niu trong lòng bàn tay, ngài lấy đâu ra can đảm mà bảo ta cùng ngài chèo thuyền giữa biển Đông?”

Nói xong, nàng xoay người bỏ đi.

Nhϊếp Tam đứng thẳng nơi xa, từ đầu đến cuối không nhúc nhích.

Y từ tốn nâng tay lên, trong lòng bàn tay vẫn còn lưu lại hương thơm dịu dàng của nữ nhân.

Y rút một nhánh cỏ tranh, đưa lên miệng nhai chậm rãi.

Hai bên má cứng cáp khẽ động, ánh mắt y dõi theo bóng hình nàng phía xa.

Trời Nam Quỳnh Tử xanh thẳm không vẩn đυ.c, nắng thu xuyên qua từng lớp mây mỏng, chiếu xuống chút ấm áp cho tiết trời se lạnh cuối thu.

Nàng nhẹ bước rời đi, thân hình uyển chuyển, đạo bào màu đen lay động theo vòng eo thon gọn.

Y nhìn theo bóng lưng ấy, trong lòng thầm nghĩ: đây là dung nhan mà đạo bào cứng nhắc không thể che giấu, là vẻ quyến rũ mà giới luật thanh tu chẳng cách nào trói buộc.

Một nữ nhân như vậy, sao có thể an phận mãi nơi Duyên Tường Quán?

Hôm ấy, Cảnh Hi Đế giá lâm Nam Quỳnh Tử, các phi tần hậu cung cùng mệnh phụ quý nữ đều tháp tùng. Duyên Tường Quán từ sớm đã chuẩn bị chu đáo để nghênh đón quý nhân. A Vũ gần như thức trắng cả đêm, cùng Diệu Tâm quét tước khắp nơi, bị sai bảo xoay như chong chóng, chân gần như vướng vào gáy.

Quý nhân muốn vào quán, A Vũ và Diệu Tâm với thân phận đạo sĩ thường cũng phải đến đại điện xếp hàng nghênh đón.

Khi đến nơi, chỉ thấy cả trăm đạo cô trong ngoài đứng nghiêm chỉnh, đại điện đã dâng đầy mười hai đèn khí, mười hai vị thần cung và thần vị của các đời hoàng hậu. Mỗi bài vị đều có bệ thờ, nến, đèn dầu và cống phẩm, vải lụa.

A Vũ mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, yên lặng đứng hầu bên cạnh, không dám phát ra tiếng động.

Giờ nàng chỉ mong Thái tử phi đừng tới. Nếu có đến, thì xin đừng nhận ra nàng.

Nàng chỉ mong sống an phận, chẳng cầu sóng gió.

Đúng lúc đang nghĩ vậy, thì nghe nhạc lễ cung đình vang lên – âm điệu nhẹ nhàng du dương, như tiếng gió lướt qua chuông ngọc, khiến lòng người khoan khoái, A Vũ không nhịn được muốn nhìn thêm.

Ai ngờ vừa ngẩng đầu, liền bắt gặp Chưởng viện đang nghiêm mặt nhìn sang.

A Vũ lập tức thu mắt về, gắng giữ vẻ nghiêm túc đoan chính.

Lúc này, đoàn quý nhân đã tiến vào đạo quán. A Vũ lờ mờ trông thấy các thị vệ cấm quân bên ngoài – đồng phục thêu hoa văn, đội mũ viền lục, tay cầm trượng sơn đen bọc bạc, xếp thành hàng ngũ uy nghi.

Giữa khúc nhạc cung đình, một cỗ liễn dừng lại, lễ quan tiến lên dìu quý nhân xuống xe.

Tống linh quan từ sớm đã dẫn thân tín nghênh tiếp, còn A Vũ và đám đạo cô bị Chưởng viện dẫn đến một bên, tách riêng thành hàng, hỗ trợ nghi lễ.

A Vũ đứng ngay bên song cửa, tò mò liếc ra ngoài, liền thấy hai bên có cung nữ cầm đèn ngọc và quạt lụa theo sát, phía trước còn có đèn l*иg thêu chỉ đỏ dát vàng mở đường – đội hình rầm rộ, trang nghiêm.

Giữa đám đông ấy, một vị quý nhân lộng lẫy xuất hiện.

A Vũ thấy người đó đội vương miện khảm rồng phụng và mũ trán lụa đen. Mũ có họa tiết vân long dát vàng, đính trân châu thượng phẩm, cực kỳ hoa lệ.

Trên người bà ta là áo khoác vạt chéo màu xanh đậm dệt lụa, thêu rồng mây và họa tiết đuôi trĩ ngũ sắc.

A Vũ đoán: đây chính là Hoàng hậu nương nương.

Thái tử không phải do Hoàng hậu sinh ra, mẹ đẻ của Thái tử là Hiền phi đã mất sớm, nhưng Thái tử vẫn nhận Hoàng hậu làm mẹ chính, cũng hết mực hiếu thuận.

Chỉ là lúc này A Vũ không khỏi kinh ngạc. Vị Hoàng hậu này xem ra tuổi chưa lớn, thậm chí trông còn khá trẻ.