Có thể nàng đang mưu tính lợi dụng, nhưng đã sao? Nàng đã đường cùng, bị thái tử chơi đùa rồi vứt bỏ, giờ chỉ còn biết dựa vào y.
Dù có khinh thường y, nàng vẫn thu lại móng vuốt, mềm giọng cầu xin.
Giọng nàng nhỏ nhẹ, mềm mại, như mèo con tủi thân rêи ɾỉ.
Nhϊếp Tam khẽ hít một hơi.
Nếu từng có do dự, giờ đây y chẳng còn điều gì để lưỡng lự.
Có người đem mỹ nhân tuyệt sắc dâng đến trước mặt, sao y lại không nhận?
Chỉ là một nữ nhân. Đám thị vệ như y, liều mạng vì người khác, cầu cũng chỉ là quyền, sắc, phú quý.
Thái tử – người nối ngôi hoàng đế – còn chưa chiếm được mỹ nhân này, mà y – một kẻ bình dân – lại có thể có được, đời này đã đủ mãn nguyện.
Y nghiêm mặt nói:
“Diệu Chân tiên cô, lần trước tại hạ đến thăm người, cũng là nhân lúc lén vào, sau đó đạo quán canh phòng nghiêm ngặt, tại hạ sợ ảnh hưởng thanh danh của tiên cô, không dám mạo hiểm. Lần này là nhờ thiên tử đích thân đến Nam Quỳnh Tử, tại hạ nhân dịp được phân công mới có thể vào gặp người.”
Nói đến cuối, giọng y trầm xuống, khàn khàn, thêm vài phần ám muội.
A Vũ không phải khuê nữ đơn thuần. Nàng từng trải qua hai người đàn ông, nên thừa hiểu ẩn ý trong lời lẽ của nam nhân.
Nàng và Nhϊếp Tam – một người thả câu, một người đớp mồi. Ai là câu, ai là mồi, cũng không quá quan trọng.
Quan trọng là, cả hai đều có thể thỏa thuận, mỗi bên lấy điều mình cần.
Nàng hiểu mình chẳng còn gì, có thể dùng, chỉ còn thân xác và nhan sắc này.
Nàng hơi cúi đầu, ngữ khí ẩn ẩn oán trách:
“Vậy ra Tam Lang đến là để xem ta bị chèn ép, xem ta khốn quẫn ra sao?”
Nhϊếp Tam nhìn mái tóc đạo gia của nàng lơi lả rũ xuống bờ vai mảnh mai. Một tiểu nương tử xinh đẹp động lòng người, lại bị giam trong đạo lý thanh quy nghiêm ngặt, dường như càng khiến người thêm say mê.
Y nuốt khan một ngụm, thấp giọng:
“Chuyện lần trước tại hạ từng nhắc đến, không biết tiên cô còn nhớ chăng?”
A Vũ đáp:
“Ồ? Lần trước ngươi nói chẳng rõ ràng, lần này lại nhắc lại, ai biết là thật hay giả?”
Nhϊếp Tam:
“Tại hạ từng lời đều là thật, không dám lừa tiên cô.”
A Vũ nhẹ nâng hàng mi, ánh mắt dừng trên gương mặt y, cố ý hỏi:
“Không dám lừa ta? Thật sự không dám lừa ta?”
Nhϊếp Tam mím môi:
“Phải, tiên cô, tại hạ thành tâm thật lòng.”
A Vũ cười:
“Lòng thành của ngươi từ đâu mà có?”
Ánh mắt Nhϊếp Tam tối lại:
“Tiên cô muốn nghe lời thật?”
A Vũ:
“Đương nhiên.”
Nhϊếp Tam:
“Tiên cô dung mạo khuynh thành, tại hạ vừa gặp đã động lòng. Tại hạ không đành nhìn tiên cô gặp chuyện chẳng lành, nên dù thế nào cũng muốn bảo vệ người bình an.”
Mắt A Vũ long lanh như có nước:
“Thật vậy sao?”
Nhϊếp Tam:
“Tiên cô không tin tại hạ?”
A Vũ khẽ hừ một tiếng, lạnh nhạt nói:
“Ta thấy các ngươi đàn ông chẳng ai tốt, chỉ là ham sắc đẹp của ta thôi.”
Nhϊếp Tam thừa nhận:
“Phải, tại hạ tham sắc đẹp của tiên cô. Nhưng nam nữ thế gian, ban đầu vốn đều vì nhan sắc mà động tâm. Tiên cô đẹp đến thế, tại hạ si mê cũng là điều dễ hiểu.”
A Vũ nhìn thẳng vào mắt y:
“Ngươi nên biết ta là ai – là thị thϊếp được thái tử sủng ái, là người thiên tử hạ chỉ đưa vào đạo môn. Ngươi dám mơ tưởng đến ta, là ngươi gan to bằng trời đấy sao?”
Nhϊếp Tam lặng lẽ nhìn A Vũ.
Nhìn hồi lâu, y hiếm khi nở nụ cười.
Gương mặt vốn cương nghị góc cạnh, khi cười lại có thêm vài phần ấm áp.
Y mỉm cười nói:
“Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu. Tại hạ đã dám đến gặp tiên cô, thì chẳng còn sợ gì nữa. Tại hạ không vướng bận gia quyến, nghĩa phụ duy nhất cũng đã mất, thế gian này chẳng ai để tại hạ lưu luyến. Nếu có thể lấy được tiên cô làm bạn đời, cùng nhau trốn đi thật xa, sống bên nhau suốt đời, chẳng phải rất tốt sao?”
A Vũ lạnh nhạt:
“Ồ? Trốn đi thật xa? Thiên hạ rộng lớn, ngươi định đi đâu?”
Nhϊếp Tam:
“Nghe nói tiên cô đến từ Đông Hải Chi Tân?”
A Vũ:
“Phải.”
Nhϊếp Tam:
“Nếu hữu duyên, tại hạ nguyện cùng người, lênh đênh thuyền nhỏ giữa biển Đông.”
Lòng A Vũ khẽ lay động.
Nàng nhìn vào mắt Nhϊếp Tam, trong đáy mắt y chỉ có chân thành, không giống đang nói dối.