Chương 31



Ai ngờ Nhϊếp Tam nắm lấy tay nàng, kéo một cái, lập tức kéo nàng ra sau tảng đá.

A Vũ hoảng sợ, định hét thì bị y bịt miệng.

Nàng trừng mắt: “Ngài!”

Nếu y dám làm gì nàng, nàng sẽ về báo mộng cho thái tử!

Nhϊếp Tam thấp giọng căn dặn: “Đừng lên tiếng.”

A Vũ nghe xong lập tức gật đầu.

Nhϊếp Tam mới buông tay.

Tay y rất khỏe, rất thô ráp, còn mang mùi cỏ rừng. Lúc này mặt A Vũ đã in đỏ một vệt, mang theo hơi thở của nam nhân không xua nổi.

Nàng vội dùng tay áo lau mặt, càng lau càng đỏ.

Cắn môi, nàng giận dữ trừng mắt: “Ngài quá vô lễ!”

Ánh mắt Nhϊếp Tam dừng trên gương mặt A Vũ – làn da trắng như tuyết, nay hằn lên vết đỏ, tuy không sâu nhưng nổi bật vô cùng.

Giống như bị người ta thô bạo chà đạp qua vậy.

Ánh mắt y tối lại.

Ai cũng biết nàng là người của thái tử – thái tử từng nâng niu nàng như châu ngọc, vì nàng mà không ngại đối đầu cả đế vương, thế mà cuối cùng hữu duyên vô phận.

Một nữ nhân như vậy, xương như ngọc, da như tuyết – phàm nam nhân nào có được cũng là may mắn tu luyện ba kiếp.

Khi mở miệng lần nữa, giọng y khàn hẳn: “Diệu Chân tiên cô, gần đây vẫn ổn chứ?”

Diệu Chân tiên cô...

A Vũ nghe vậy, hai chân như nhũn ra, ánh mắt cũng lấp lánh lệ chực rơi.

Nàng lùi lại một bước, run rẩy chỉ vào Nhϊếp Tam:

“Hay cho ngài, Nhϊếp Thiên Bùi! Ngài biết rõ ta đã làm tiên cô, còn cố tình đến quấy nhiễu. Ta từng là thị thϊếp của thái tử, nếu ngài dám làm nhục thanh bạch của ta, thái tử biết được, chắc chắn sẽ không tha cho ngài!”

Nhϊếp Tam chăm chú nhìn đôi môi hé mở của A Vũ – môi nàng nhỏ nhắn, mỏng và mượt, như lát ngọc đỏ được điêu khắc tinh xảo.

Dung mạo thế này, vốn không thuộc về kẻ như y, nhưng lần này, y phụng mệnh hành sự, lại được lợi đôi đường.

Y nhìn A Vũ, khẽ cất giọng trầm thấp:

“Tiên cô, nhưng thái tử đã bỏ rơi người rồi. Một hộp trân châu là đủ tuyệt tình đoạn nghĩa, đổi lấy sự yên lòng của thái tử điện hạ, chẳng phải vậy sao?”

A Vũ nghĩ đến hộp trân châu kia, hô hấp khẽ nghẹn lại.

Nàng quả thực không thể phản bác.

Nhϊếp Tam nói tiếp:

“Duyên Tường Quán quy củ nghiêm ngặt, tiên cô thân thể yếu mềm, xưa nay chưa từng chịu uất ức như thế. Dù không có ai cố tình hãm hại, chỉ riêng cuộc sống thanh tu mỗi ngày, e rằng tiên cô cũng chẳng trụ nổi một năm.”

Tim A Vũ bỗng chùng xuống.

Nàng cảm nhận được trong lời y có hàm ý khác. Nàng nghĩ đến những điều đã trải qua ở Duyên Tường Quán, nếu bệnh rồi chết tại đó, cũng chẳng khác gì một tấm chiếu rách, không ai nhỏ lệ cho nàng, trái lại còn tranh nhau chia của.

Cho dù thái tử còn chút tình nghĩa, thì đến lúc biết chuyện, nổi giận trước mặt người đời, lúc ấy nàng đã mục rữa thành bùn rồi!

Thấy nàng có chút dao động, Nhϊếp Tam liền cúi đầu thấp hơn, giọng dịu lại, dỗ dành:

“Tiên cô, tiểu nhân biết thân phận mình thấp kém, chẳng thể sánh được với thái tử, nhưng lòng tiểu nhân là chân thật.”

A Vũ lau nước mắt, cố giữ vững tinh thần.

Mấy ngày sống trong đạo quán khiến nàng hiểu rõ, nơi đó không phải chốn yên ổn lâu dài, mà là thớ thịt trên thớt, lúc nào cũng có thể bị chém xuống.

Tuy nương tựa Nhϊếp Tam chẳng khác nào thả dê vào miệng hổ, nhưng thiên hạ bao la, hoàng quyền cao ngất, nàng – một nữ tử yếu đuối – còn có thể chạy đi đâu?

Nàng do dự chưa quyết, cũng không thể tuyệt đường với Nhϊếp Tam, đành phải giả vờ thuận theo, thăm dò thêm thực hư.

Nàng khẽ ngẩng hàng mi, liếc nhìn Nhϊếp Tam, ấm ức nói:

“Hôm đó ngài nói với ta vài câu rồi biến mất không tung tích, giờ lại đột ngột xuất hiện, ai biết ngài thật hay giả, lại có tâm tư gì? Ngài là nam nhi đầu đội trời chân đạp đất, muốn đi đâu cũng được, còn ta chỉ là nữ tử yếu mềm, nếu bị ngài hại, dù có bị lóc xương nuốt thịt, cũng không có nơi kêu oan...”

Nhϊếp Tam nheo mắt quan sát A Vũ – một tiểu nương tử dung mạo diễm lệ, da thịt mịn màng, đôi mi dày khẽ run, mắt long lanh cẩn thận nhìn y.