Chương 23



Thái tử lắc đầu, thì thào: “Không phải lỗi nàng. Nàng không hiểu chuyện, sao ta có thể trách? Là ta không sắp xếp ổn thỏa, để nàng rơi vào bẫy người khác.”

Y nhìn chăm chú vào A Vũ: “A Vũ, nàng chịu khó nhẫn nhịn chút nữa. Qua được thời gian này, ta nhất định đón nàng trở về, lần này nhất định thu xếp chu toàn, không để nàng chịu thêm thiệt thòi nào.”

A Vũ sững người.

Qua ánh hoàng hôn phản chiếu trên mặt nước, nàng thấy được sự chân thành trong đôi mắt đen của Thái tử.

Y là thật lòng.

Một lần nữa hứa hẹn với nàng.

Nhưng nàng không muốn nghe, cũng không muốn quay lại.

Nàng nhìn thiếu niên có ánh mắt tha thiết kia, lắc đầu dứt khoát: “Điện hạ, không cần đâu. Thϊếp muốn quy y cửa Phật, từ nay cắt đứt hồng trần, xin người đừng đến tìm nữa.”

Thái tử nghe vậy, mắt thoáng đau đớn: “A Vũ... nàng giận ta sao?”

Lúc này, thân vệ phủ Thái tử, binh sĩ giữ thành, cả Nhϊếp Tam... ai nấy đều nín thở quay mặt đi, giả vờ như không tồn tại.

Nhưng A Vũ chẳng để tâm. Nàng cũng chẳng có gì để xấu hổ, thậm chí còn thấy làm rõ mọi chuyện trước đông người thế này cũng tốt.

Nàng chỉ muốn nói cho rõ: nàng không phải yêu nữ làm loạn triều cương, nàng không quyến rũ Thái tử – là Thái tử dây dưa với nàng!

Vì thế, nàng ngẩng đầu, lớn tiếng: “Điện hạ, thϊếp không hề giận người. Thϊếp chỉ vừa bừng tỉnh: đôi ta có duyên vô phận. Chi bằng cứ thế mà chia xa.”

Thái tử chau mày, từng chữ như khắc vào đá: “Sao nàng lại nói thế?”

Ngày thường y luôn dịu dàng, nhất là trước mặt A Vũ, chưa từng lộ tính khí. Nhưng giờ đây, gương mặt tuấn tú tựa ngọc lại dần trầm xuống, khí thế lập tức bức người.

A Vũ hơi run. Dẫu gì cũng là người nối ngôi thiên tử, y đối với nàng ôn nhu, không có nghĩa là dễ đối phó.

Nàng lắp bắp: “Thϊếp không muốn làm thϊếp nhỏ. Thϊếp tận mắt thấy Thái tử phi nương nương, thấy người đoan trang cao quý, thϊếp...”

Xung quanh đầy người, bề ngoài im lặng nhưng ai cũng vểnh tai nghe.

Thái tử vẫn nhìn nàng chăm chú, chờ nàng nói tiếp.

Dòng nước cuộn chảy, một cánh chim sà qua.

Trong khoảnh khắc, A Vũ như lấy được can đảm, siết chặt nắm tay, lớn tiếng tuyên bố: “Người là phu quân của Thái tử phi, không phải của thϊếp! Xin đừng dây dưa nữa!”

Lời nàng vang dội, ai nấy đều nghe rõ ràng.

Nhϊếp Tam nhíu mày, ngạc nhiên nhìn sang, hai mụ ma ma thô lỗ cũng sửng sốt, không hiểu câu ấy là sao, những người khác cũng tròn mắt nhìn A Vũ.

Chưa ai từng thấy nữ tử nào như nàng, đứng đấy là đã mang phong thái yêu kiều, mà lời nói lại đanh thép đến vậy.

Quan trọng nhất là – nàng đang nói với Thái tử!

Nàng bảo vị Hoàng tử của một nước – tương lai là đế vương – đừng dây dưa với nàng nữa.

Mọi người đều bàng hoàng.

Thái tử nghe vậy, trong mắt chợt loé lên tia tức giận: “A Vũ, nàng đang nói gì vậy?”

Ánh nhìn ấy khiến A Vũ chột dạ, đôi mắt long lanh nước.

Nàng quay đi, lí nhí: “Điện hạ, trước đây thϊếp còn nhỏ, chẳng hiểu gì cả. Giờ thì thϊếp hiểu rồi – thϊếp không muốn làm thϊếp nhỏ.”

Thái tử sững lại.

Lời nàng nói, y thật sự không thể phản bác.

Sau khi nói ra, A Vũ cảm thấy như được giải thoát.

Nàng siết chặt nắm tay, càng lớn tiếng hơn: “Dù thϊếp xuất thân hèn mọn, cũng muốn làm chính thê. Nếu ở bên người mà phải lén lút sống trong Hoàn Thúy Uyển, chẳng thấy thành đô hay cảnh sắc, thì có nghĩa lý gì? Người nói thương thϊếp, vậy mà nhốt thϊếp như chim l*иg, chẳng cho thấy ánh sáng mặt trời.”

Sắc mặt Thái tử sa sầm, dưới ống tay áo, nắm đấm siết đến răng rắc.

A Vũ thấy thế, cũng hơi sợ. Dù gì cũng từng là vợ chồng, nàng cũng không muốn trở mặt.

Tốt nhất là yên ổn chia xa, mỗi người một ngả.

Nàng sẽ vào Duyên Tường Quán làm đạo cô – vốn là đạo quán hoàng gia – sau này nếu gặp khó khăn, chưa biết chừng còn phải nhờ đến chàng.

Vì vậy nàng dịu giọng, cung kính nói: “Điện hạ, thϊếp xin cáo biệt. Sau này về Duyên Tường Quán, thϊếp sẽ tụng kinh cầu phúc cho điện hạ và Thái tử phi. Nguyện người bình an, phúc thọ ngang trời, hai vị hòa hợp tương kính, bạc đầu không lìa xa.”