Đôi mắt phượng sắc bén của Bùi Nguyên Tự dán chặt lên người nàng.
Chỉ thấy A Oanh sau khi nghe hắn nói xong thì thoáng sững lại, ngay sau đó, khóe mày khẽ cong lên, mang theo tia vui mừng và háo hức. Đôi mắt hạnh tròn xoe lấp lánh, sáng tựa sao trời.
Nhưng ngay sau đó, dường như nàng chợt nghĩ đến điều gì, liền nhẹ nhàng nhíu mày, niềm vui trong mắt vụt tắt, gương mặt thoáng chốc mang theo nét u sầu, cúi đầu xuống đầy vẻ ưu tư.
“Sao? Không vui?” Bùi Nguyên Tự khẽ gõ đầu ngón tay xuống mặt bàn, giọng điệu hờ hững.
“Đại gia, tối nay, người hãy đi bầu bạn với đại tỷ đi.”
A Oanh siết chặt dải lụa trước ngực, tựa hồ đấu tranh rất lâu mới lên tiếng, giọng nói thấp xuống: “Thϊếp thân nào dám không vui, đại gia không chê thϊếp xuất thân thấp kém, còn nguyện ý dẫn thϊếp ra ngoài mở mang tầm mắt, thϊếp vui mừng còn không kịp.”
“Nhưng… thϊếp thấy mấy ngày nay tâm trạng đại tỷ không tốt. Đại gia không biết đấy, bên ngoài người ta nói…” A Oanh cắn môi, đôi mắt phủ một tầng hơi nước, vẻ mặt căm giận, “Nói… nói những lời đó về đại tỷ, thϊếp thấy rất khó chịu trong lòng! Đại tỷ khổ sở đến mức nào, chỉ biết nuốt cay đắng vào lòng, ngay cả kêu oan cũng không dám. Vậy mà hai ngày nữa đại gia đã phải lên đường, đại tỷ đẩy ngài vào phòng thϊếp… Thϊếp thật sự đau lòng thay cho tỷ ấy!”
“Bên ngoài đồn đãi những gì?” Bùi Nguyên Tự nhíu mày. Chuyện này, hắn thực sự không biết.
Thẩm Minh Thục là người rất sĩ diện, những lời giễu cợt của quận chúa Tín Thành nàng tuyệt đối không thể kể cho hắn nghe. Mà bản thân hắn cũng không phải kẻ quá quan tâm đến thê tử, nhất là từ sau khi Thẩm Minh Thục dùng các phương thuốc dân gian dẫn đến bệnh căn, gần như hơn nửa tháng mỗi tháng đều phải nằm dưỡng bệnh trong viện Quy Nhân hoặc ngoại viện và lúc nàng lừa gạt hạ thuốc tính kế hắn.
A Oanh chần chừ, không biết có nên nói hay không. Sắc mặt Bùi Nguyên Tự trầm xuống, giọng nói lạnh lùng: “Nếu dám giấu giếm, đánh chết cho xong chuyện!”
A Oanh hoảng hốt quỳ sụp xuống đất, vội vàng nói: “Thϊếp thân không dám giấu! Là… là bên ngoài có người nói đại tỷ đố kỵ quá mức. Thϊếp thân chỉ vô tình nghe hạ nhân bàn tán vài câu, những chuyện khác hoàn toàn không biết, tuyệt đối không có ý muốn lừa gạt đại gia. Đại gia, xin đừng phạt thϊếp, thϊếp xin ngài!”
Lời nói đến cuối cùng đã mang theo run rẩy, thân thể nàng cũng khẽ phát run, đôi mắt đẫm lệ, không còn chút gì dáng vẻ e lệ, cảm kích như khi nãy lúc đối diện với hắn.
Bùi Nguyên Tự lạnh lùng nhìn A Oanh.
Những lời A Oanh vừa nói, hắn tuy không biết trước, nhưng cũng đã sớm lường được.
Thế nhưng, hắn vẫn chưa thể xác định nàng thực sự như vậy hay chỉ đang giả vờ.
Hắn luôn cẩn trọng, không cho phép bên cạnh mình có một nữ tử mang tâm tư riêng. Một nữ tử như vậy sẽ làm hư Thế tử, khiến gia môn chao đảo, gà chó không yên. Hắn không muốn rước phiền phức vào thân, bởi vậy thỉnh thoảng cũng mắt nhắm mắt mở trước những chuyện mà thê tử và mẫu thân làm.
Lại càng không muốn giống như phụ thân hắn, cả đời chỉ biết sủng thϊếp diệt thê, khiến danh tiếng phủ Quốc công Bùi gia bị hủy hoại bởi thói phong lưu háo sắc.
Hắn chăm chú quan sát đôi mắt của A Oanh. Đôi mắt nàng trong veo như nước, không chút tạp niệm, một ánh nhìn thấu suốt tận đáy lòng.
Ánh mắt con người không thể nói dối, ánh mắt nàng nói cho hắn biết nàng không hề bịa đặt. Trừ phi nàng có thể che giấu một cách hoàn hảo đến mức không để lộ sơ hở nào.
Nhưng nàng chỉ mới mười lăm tuổi, một tiểu cô nương nhỏ bé như vậy, tâm cơ sao có thể qua được mắt hắn đây?
Nếu nàng thực sự có mưu đồ, thì lúc này lẽ ra không nên đẩy hắn về phòng thê tử.
Ánh mắt hắn trầm xuống, bỗng nâng cằm nàng lên, từ trên cao nhìn xuống.
A Oanh quỳ bên đầu gối hắn, dáng người nhỏ nhắn mảnh mai, khóe mắt hoen đỏ, hàng mi dài vương mấy giọt lệ trong suốt. Đôi mắt hạnh ướŧ áŧ, long lanh như một chú nai con vừa sợ hãi vừa bất an mà ngước nhìn hắn, tựa như hắn chính là cả bầu trời của nàng.
Sự thuần phục và e sợ của nàng đã thành công làm hắn hài lòng.
Hắn đã hứa với Thẩm Minh Thục, đêm nay sẽ không quay lại viện của chính thê.
Huống chi, lúc này mũi tên đã lên dây...
Bất ngờ, hắn vươn tay ôm ngang nàng lên.
...
Sau cuộc mưa gió, A Oanh thở hổn hển, làn da trắng ngần phủ một tầng hồng nhuận, tựa như đào mơ vào tháng ba. Nàng kiệt sức, mềm nhũn ngã xuống đệm chăn.
Trái lại, thần sắc của hắn vẫn thản nhiên như chưa từng tiêu hao chút sức lực nào, chậm rãi thở ra một hơi trọc khí trong l*иg ngực, rồi xuống giường mặc y phục, chuẩn bị đi tắm rửa.
A Oanh nằm nghỉ một lát, cố gắng chịu đựng cơn đau, gượng dậy mặc y phục. Nhưng đúng lúc ấy, màn giường đột nhiên bị vén lên, ánh mắt sắc bén của hắn lại quét tới.
Nàng giật mình kinh hãi, vội vàng đưa tay ôm lấy đôi vai xanh tím của mình, luống cuống trốn vào trong chăn, chỉ lộ ra đôi mắt hạnh ầng ậng nước, hoảng sợ nhìn hắn, giống như đang lo lắng hắn lại muốn làm gì đó với nàng.
Bùi Nguyên Tự: "……"
Bùi Nguyên Tự giữ vẻ mặt nghiêm nghị, làm như không thấy gì, cầm lấy qυầи ɭóŧ của mình rồi đi vào tịnh phòng.
Sáng hôm sau, đúng vào tiếng gà gáy lần thứ ba, Bùi Nguyên Tự tỉnh dậy, đôi mắt hơi vằn đỏ.
Bên cạnh hắn là một thân thể mềm mại yếu ớt đang dựa sát vào. Bùi Nguyên Tự cúi đầu nhìn, A Oanh đang đối diện với hắn, khoảng cách giữa hai người rất gần. Nàng có khuôn mặt nhỏ nhắn, hàng mi dài cong vυ"t, làn da tinh tế đến mức không thấy một lỗ chân lông nào, dáng vẻ ngủ say cũng ngoan ngoãn như chính con người nàng vậy.
Có lẽ là vì mơ màng, nàng mới dám chủ động sát lại gần hắn, nếu là ngày thường, e rằng ngay cả ngẩng đầu nhìn hắn một cái cũng không dám.
Mọi khúc mắc trong lòng Bùi Nguyên Tự tối qua đều đã tan biến.
A Oanh là thϊếp của hắn, hầu hạ hắn vốn là lẽ đương nhiên. Hắn thậm chí còn lưu luyến mà vuốt ve làn da mịn màng trơn mượt dưới ngón tay.
Lực tay có hơi mạnh, A Oanh giật mình tỉnh giấc, khẽ rên một tiếng, hàng mi bắt đầu run rẩy.
Bùi Nguyên Tự lặng lẽ thu tay lại.
A Oanh bị những âm thanh xào xạc bên cạnh đánh thức. Vốn dĩ nàng ngủ rất nhẹ, nên lập tức tỉnh lại, vừa quay đầu đã thấy tấm lưng rộng lớn và phần thân trên rắn rỏi mạnh mẽ của nam nhân bên cạnh.
Nàng lặng lẽ khoác áo đứng dậy, Bùi Nguyên Tự đi đến sau bình phong, vừa quay người liền phát hiện nàng cũng theo đến.
Hai người đối diện nhìn nhau, sắc mặt Bùi Nguyên Tự không biểu lộ gì, còn A Oanh thì dường như đã quên hết chuyện tối qua. Nàng mang theo chút mệt mỏi, đến gần hắn, dụi dụi mắt, rất tự nhiên hỏi:
"Đại gia, ngài sắp đi rồi? Ngài ngày nào cũng dậy sớm thế này sao?"
"Ngài chờ một chút."
Không đợi Bùi Nguyên Tự trả lời, nàng đã vội vàng chạy đến bên tủ y phục, đứng lên chiếc ghế nhỏ, lấy từ phía trên xuống một bọc vải, mặt lộ vẻ vui mừng và lấy lòng, nói:
"Đại gia, lần trước ngài cho thϊếp mượn y phục, thϊếp đã giặt sạch rồi, ngài có muốn mặc lại không?"
Bùi Nguyên Tự liếc nàng một cái, trong lòng thầm nghĩ, còn biết giấu y phục đi, cũng không quá ngốc nghếch.
Bùi Nguyên Tự không giống với những công tử thế gia khác, hắn rất tiết kiệm. Y phục đã cho người khác mượn, hắn không bao giờ nói bỏ là bỏ, có rách thì vá lại, mặc ba năm cũng chẳng sao. Hắn khẽ gật đầu, ra hiệu cho A Oanh đặt xuống.
A Oanh đầy mong đợi nhìn hắn.
Mãi đến khi Bùi Nguyên Tự tự mình cởϊ qυầи lót, A Oanh vội bụm miệng suýt chút nữa thì kêu thành tiếng, khuôn mặt đỏ bừng, hoảng loạn chạy mất.
Bùi Nguyên Tự khoác lên người chiếc trường bào mà nha hoàn đã chuẩn bị sẵn trên giá y phục, bất đắc dĩ lắc đầu.
Hắn không mặc bộ y phục mà A Oanh đã giặt sạch, chỉ dặn Quyết Minh lúc ra ngoài nhớ cất đi.
A Oanh trốn trong màn trướng, mãi đến khi nghe thấy tiếng bước chân của Bùi Nguyên Tự rời đi mới nhẹ nhàng thở ra một hơi.