Chương 21: Thánh thiện như đóa sen trắng nhưng lại độc ác hơn cả loài ác quỷ

Báo ứng của kẻ ác thường đến chậm nhưng cướp lấy vận xui của kẻ khác thì đến rất nhanh.

Lần thứ năm trong ngày khi trên đường trở về nhà Hoa Lập Ngôn đâm phải vật cản thì cậu hoàn toàn mất cảm giác đau, hoàn toàn phó mặc cho số phận. Đậu Đậu đứng bên cạnh lắc lắc đuôi, tỏ vẻ không hiểu sao mình đi dẫn đường trước rồi mà chủ nhân vẫn ngốc nghếch đυ.ng phải cột điện.

Cái này Hoa Lập Ngôn cũng không hiểu lắm. Cậu đoán nguyên nhân cái chết trong tương lai của Cố Hồng Ân có liên quan đến xe cộ, hoặc đại loại là chết khi tham gia giao thông.

Lần gần nhất cậu cướp đoạt hào quang của người khác là khi đi trên đường gặp phải một gã đàn ông chuyên cướp giật trong khu vực gần chung cư. Gã thấy cậu bị mù nên sau khi giật ba lô của cậu còn muốn bắt lấy Đậu Đậu đem bán.

Lần đó cậu thực sự nổi giận tháo găng tay cướp đoạt hào quang ở chân gã. Sau đó cậu liên tiếp bị bỏng khi nấu ăn, tắm rửa, thậm chí khi đi trên đường còn bị thức uống nóng của người khác đổ vào người.

Không lâu sau căn phòng 103 trong chung cư Vĩnh Kỳ bị cháy do bếp ga mini phát nổ, thông qua người vây xem hiện trường cậu mới biết được người duy nhất chết cháy trong căn phòng ba người ở này là gã trộm lúc trước.

Sự việc này để lại bóng ma sâu sắc trong lòng Hoa Lập Ngôn, nên không có việc gì quá nghiêm trọng cậu sẽ không cướp đoạt hào quang của người khác.

Mấy ngày sau đó Cố Tranh lại đến bệnh viện Kiến Châu tìm cậu. Điều này khiến cậu vô cùng bất ngờ. Theo lý, với sự bảo vệ quá mức của Cố Hồng Ân, cậu nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ gặp lại Cố Tranh nữa.

Khi cậu bước ra khỏi phòng bệnh của Cố Kiến Thành, đi qua một ngã rẽ đến thang máy thì Cố Tranh đã chờ sẵn, đưa cậu một túi bóng đen.

“Cho Ngôn Ngôn, nhớ đọc hết đó!”

Hoa Lập Ngôn sờ sờ, là truyện ngụ ngôn cho người lớn.

Cố Tranh cho sách xong thì nắm tay Hoa Lập Ngôn, luôn miệng dặn dò cậu phải đọc hết sách. Cô nói xong liền đi, lần này cậu không nghe thấy mùi hoa oải hương nữa mà là mùi sữa em bé.

Dù không có ý muốn nhìn nhưng cái chạm vừa rồi của Cố Tranh Hoa Lập Ngôn liền biết hào quang của cô là màu vàng đen, thánh thiện như đóa sen trắng nhưng lại độc ác hơn cả loài ác quỷ.

Cố Tranh là một người kì lạ, Hoa Lập Ngôn kết luận.

Nhưng nhờ có Cố Tranh mà danh mục sách cần đọc của Hoa Lập Ngôn lại có thêm chuyên mục truyện ngụ ngôn.

Lần đầu tiên Hứa Hồng Chu nghe Hoa Lập Ngôn đọc truyện thì vẻ mặt một lời khó nói hết.

Anh nhìn khuôn mặt đẹp trai nhưng khó ưa của Cố tổng trên giường mà câm nín, có nằm mơ anh cũng không nghĩ là vị sếp độc tài của mình lại nghe truyện ngụ ngôn.

Anh chẹp miệng, đúng là người hôn mê không có quyền phát biểu ý kiến gì hết trơn!

Một tuần trôi qua nhờ động lực của đồng tiền mà Hoa Lập Ngôn đọc sách không ngừng nghỉ, không phải, là sự tận tâm trong công việc của cậu mà tình trạng hôn mê của cháu trai cưng của chủ tịch Cố có chút khả quan hơn.

Sáng nay, ngay khi bác sĩ Tô thông báo não của Cố Kiến Thành hoạt động tích cực trở lại thì chủ tịch Cố đã thưởng nóng cho cậu hai trăm triệu.

Ngoài mặt Hoa Lập Ngôn đoan chính gật đầu cảm ơn chủ tịch Cố còn trong tâm cậu thì đang tính toán đến chuyện mua nhà ở. Chủ của chung cư Vĩnh Ký cậu đang thuê đã thông báo cho người thuê chuyển đi vào đầu tháng sau, nếu không sẽ áp dụng lệnh cưỡng chế.

Quả thực chung cư này đã cũ lắm rồi, dấu vết hư hại ở khắp mọi nơi, ở lâu sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Lúc trước cậu cũng đã tính toán dọn đến một phòng trọ do Hội người khuyết tật giới thiệu, nhưng bây giờ có một khoảng tiền lớn trong tay thì cậu muốn mua nhà trước khi Hoa Lập Trạch nướng hết vào sòng bạc.

Tên Hoa Lập Trạch này cứ dựa vào cảm giác tội lỗi khắc cha khắc mẹ của Hoa Lập Ngôn mà cứ như một con đỉa hút cạn máu trong người cậu, cướp sạch số tiền cậu tích cóp mấy năm nay.