Chương 42

"Meo."

[Ừm.]

Tiểu Hoa uể oải đáp một tiếng, tiếng gừ gừ càng lúc càng lớn, dường như bắt đầu chìm vào giấc ngủ.

Chu Chi Nam há miệng, nhưng lời đến cửa miệng vẫn không thể nói ra, cứ thế yên lặng nhìn Chu Tiểu Hoa đã ngủ thϊếp đi trên đùi mình.

Nó có lẽ thật sự chỉ là một con mèo có thể nghe hiểu ngôn ngữ loài người, nếu không ban đầu cũng sẽ không bị làm cho thảm hại đến vậy chứ?

...

Ngày hôm sau.

Tiểu Hoa lại bị Chu Chi Nam làm cho thức giấc.

Tiểu Hoa ngủ mơ màng có chút bất mãn, nó chống nửa thân trên, lông nhóc hơi nhíu lại, cứ thế nhìn chằm chằm người đàn ông vừa từ trên giường bước xuống.

Chu Chi Nam nhận ra có ánh mắt đang nhìn mình, quay đầu lại liền thấy một con mèo nhỏ lôi thôi.

Anh không nhịn được mà bật cười thành tiếng, trong tay còn cầm điện thoại, anh thuận tay giơ lên "tách" một tiếng, chụp cho Chu Tiểu Hoa một tấm ảnh.

Tiểu Hoa lúc này mới có phản ứng, bước đôi chân ngắn ngủn, giẫm lên tấm chăn mềm mại, đi về hướng Chu Chi Nam.

Đợi nó lại gần, Chu Chi Nam đưa một ngón tay chọc chọc trán nó: "Nhóc lại lẻn vào đây."

Trước khi đi ngủ, rõ ràng anh đã đặt nó ở sofa phòng khách rồi.

Nhưng Chu Chi Nam không nói là, lúc Chu Tiểu Hoa vào đây sau đó, không phải anh không nhận ra.

Là một cảnh sát hình sự, sự cảnh giác cần có anh vẫn có. Chỉ là anh không ngăn cản Chu Tiểu Hoa mà thôi.

Đối với việc này Tiểu Hoa hơi chột dạ, nó không lên tiếng, chỉ dùng đôi mắt xinh đẹp nhìn người đàn ông.

Nụ cười nơi khóe miệng Chu Chi Nam càng rõ ràng hơn, anh không nói gì thêm, trực tiếp đi vào phòng vệ sinh.

Lúc anh vệ sinh cá nhân xong đi ra, không thấy Chu Tiểu Hoa đâu.

Thoang thoảng, Chu Chi Nam nghe thấy tiếng của dì Đường, chắc là dì Đường đã qua rồi, đoán là Chu Tiểu Hoa chắc đã đi ra ngoài, Chu Chi Nam cũng không quản nữa, đi vào phòng thay đồ để thay quần áo.

Lúc anh từ phòng ngủ đi ra, Chu Tiểu Hoa đã đang ăn bữa sáng của nó rồi.

"Chào cậu chủ." Dì Đường chào hỏi.

"Chào dì." Chu Chi Nam tùy miệng đáp.

Sau đó dì Đường nói về chuyện hôm qua Tiểu Hoa tự mình rời đi, cuối cùng còn không quên cảm thán một câu: "Hoa Hoa này đúng là thông minh quá đi."

Tiểu Hoa nghe thấy dì Đường đang nói về mình, theo bản năng nhìn về phía dì Đường một cái, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Chu Chi Nam đang nhìn mình.

Tiểu Hoa chớp chớp mắt, vẻ mặt ngơ ngác nhìn.

Chu Chi Nam cũng nhanh chóng dời tầm mắt, không giải thích gì với dì Đường, chỉ thuận theo lời dì tùy miệng nói một câu: "Đúng là rất thông minh."

"Bữa sáng chuẩn bị xong rồi, cậu ăn sáng trước đi." Dì Đường biết anh bận, cũng không làm mất thời gian của anh.

Lúc Chu Chi Nam ngồi xuống ăn sáng, Tiểu Hoa đã ăn xong rồi, bước đôi chân ngắn của nó, từng bước từng bước đi tới.

Sau đó nhảy lên bàn ăn đi đến trước mặt Chu Chi Nam.

Chu Chi Nam liếc một cái: "Dù sao cũng không cho nhóc ăn đâu, nhóc có đến xem cũng chẳng có ích gì."

"Meo."

[Thì cứ xem thôi.]

Tiểu Hoa yếu ớt trả lời, thật ra nó không phải đến tìm đồ ăn, nó vừa nãy đã ăn no rồi, chỉ là hiếu kỳ lại xem thôi.

Chu Chi Nam cũng đã quen với việc Chu Tiểu Hoa nhảy nhót trên bàn ăn rồi, cũng không quản nó, tự mình ăn bữa sáng.

Tốc độ ăn sáng của người đàn ông rất nhanh, một lát đã ăn xong, ngay sau đó liền chuẩn bị ra ngoài đi làm.