Chương 4

“Nói với Tiểu Đào một tiếng, tôi có việc không đi được. Chi phí tối nay tôi bao.” Chu Chi Nam vừa dứt lời thì người đã nhanh chóng biến mất.

Hứa Dương còn định nói thêm, nhưng người đã đi rồi, cũng chẳng kịp.

Chu Chi Nam rời khỏi cục cảnh sát, lái xe nhanh chóng rời đi.

Khi đến bệnh viện thú y, người đầu tiên anh thấy chính là bác sĩ Lâm, coi như cũng quen mặt. Chu Chi Nam lập tức bước tới.

“Tình hình thế nào rồi?” Chu Chi Nam hỏi, giọng nói nghiêm túc đến nỗi chính anh cũng không nhận ra.

“Hiện giờ đang theo dõi.” Bác sĩ Lâm nói, vẻ mặt không nhịn được lộ ra vài phần tức giận, bực bội tiếp lời: “Nhìn bề ngoài cô bé kia có vẻ ổn, không ngờ lại vô trách nhiệm như vậy!”

“Hóa ra cô ta đi công tác, trong nhà lại chẳng có ai, ba ngày liền không cho Tiểu Bạch ăn gì cả!”

Bác sĩ Lâm giận đến nỗi chẳng biết nên nói sao cho phải.

Một lúc sau ông ấy mới nói tiếp: “Có lẽ Tiểu Bạch đói quá nên ăn đồ ăn vặt trong tủ. Kết quả, khi cô ta về thì thấy nó ngã quỵ ở góc phòng, trong nhà toàn là chất nôn. Vậy nên mới vội vàng mang nó tới đây.”

Chu Chi Nam lặng im nghe hết tất cả, sau đó gương mặt cũng sa sầm, anh không diễn tả được mình đang có cảm giác gì.

“Vào xem thử đi.” Bác sĩ Lâm nói.

Chu Chi Nam không nói gì thêm, chỉ theo ông ấy bước vào phòng theo dõi thú cưng.

Chẳng bao lâu anh đã nhìn thấy con mèo kia.

Đã nửa tháng rồi, một lần nữa Chu Chi Nam nhìn thấy nó, lần này trông còn yếu ớt hơn cả lúc mới bị thương. Anh mím chặt môi, trong lòng dâng lên chút hối hận.

Việc tốt này anh làm mà chẳng trọn vẹn. Dù không định nuôi, thì cũng nên giúp nó tìm một mái nhà tử tế.

Để giờ thành ra thế này, nguyên nhân phần lớn nằm ở người nhận nuôi kia, nhưng bản thân anh cùng phía bệnh viện thú y cũng có trách nhiệm.

“Giờ thì đã qua cơn nguy hiểm, chỉ là liên tiếp bị tổn thương như vậy, cơ thể chắc chắn sẽ yếu đi nhiều.” Bác sĩ Lâm nói thêm, trong lòng ông ấy cũng thấy áy náy.

Chu Chi Nam im lặng nhìn thật lâu, cuối cùng trầm giọng: “Đừng tìm người nhận nuôi nữa, tôi sẽ nuôi nó.”

“Bên phía anh có tiện không?” Bác sĩ Lâm có phần bất ngờ, xen lẫn vui mừng.

Chu Chi Nam gật đầu. Tuy anh không quá yêu thích chó mèo, nhưng cũng không ghét. Thậm chí còn từng cho mấy con mèo hoang ở sân sau của cục cảnh ăn vặt.

Về phần thời gian chăm sóc, dù đôi khi anh bận tới mức cơm còn chẳng kịp ăn, nhưng trong nhà vẫn có dì giúp việc, có thể nhờ bà ấy cho ăn.

Tính ra, nuôi nó cũng chẳng phải chuyện lớn.

Nó đã yếu đến mức này rồi, nhỡ đâu lại bị đưa đi và gặp phải người không đáng tin thì biết làm sao?