Chương 28

Chu Chi Nam lại nhìn Tiểu Hoa, lạnh giọng hỏi: “Nhóc đến bằng cách nào?”

Tiểu Hoa ngồi chồm hổm trên bàn làm việc, đuôi vẫy nhẹ trên mặt bàn, ngẩng mặt nhìn anh, im lặng không đáp.

“Có người đem nhóc ra ngoài?” Chu Chi Nam suy đoán, dù khả năng rất nhỏ.

Mọi người nhìn chằm chằm vào Tiểu Hoa như thể nó có thể trả lời thật.

Nhưng Tiểu Hoa chỉ ngoan ngoãn nhìn anh.

Ai nấy cảm giác mình vừa làm hành động hơi ngốc. Nhưng Chu Chi Nam tiếp tục hỏi:“Vậy là tự đi tới?”

“Meoo.”

[Đúng.]

Nó là tự đi đến đó.

“Chậc.” Chu Chi Nam đau đầu, thật không thể tưởng tượng nó đi thế nào.

Ba cây số, giờ cao điểm, xe cộ đông, nguy hiểm đầy rẫy... chỉ nghĩ thôi anh đã thấy mặt mũi đen thui.

Diệp Tử Hành thì lại vui mừng thì thầm với Hứa Dương: “Nó nói là đúng đó!”

Hứa Dương liếc cậu ta. Tiểu Hoa nghe thế, nhìn sang Diệp Tử Hành.

Sao anh ta hiểu mình?

Diệp Tử Hành mặc kệ, cúi người lại, gọi nhỏ: “Tiểu Hoa...”

“Meo.”

[Xin chào.]

Diệp Tử Hành càng phấn khích, đưa tay xoa nhẹ đầu nó.

Lúc này Chu Chi Nam gọi điện cho dì Đường. Vừa gọi thì bên kia cũng định gọi.

Chưa kịp nói gì, bà đã cuống lên: “Thiếu gia! Tiểu Hoa mất rồi! Nó tự bấm thang máy xuống, rồi chạy ra bãi xe!”

Khu nhà cao cấp, có camera khắp nơi. Dì Đường sốt ruột nên nhờ quản lý toà nhà xem camera. Dù cực sốc, nhưng hình ảnh rõ ràng Tiểu Hoa tự đi.

Chu Chi Nam liếc Tiểu Hoa một cái, đè nén cảm xúc rồi nói: “Dì đừng lo, nó đang ở đồn rồi.”

“Ở đồn sao?” Dì Đường kinh ngạc. “Nó đi cùng cậu à?”

Bà tự trả lời luôn: “Không đúng, lúc nó đi cậu đã lái xe rồi...”

“Vâng.” Chu Chi Nam bất đắc dĩ trả lời.

“Dù tôi cũng không biết nó tới bằng cách nào, nhưng nó không bị thương.”

“Không bị là tốt rồi.” Dì Đường thở phào.

“Dì đến đón nó nhé. Tôi bận.”

“Được, tôi đi ngay.”

Cúp máy, Chu Chi Nam quay nhìn Tiểu Hoa. Ánh mắt nhỏ con mèo nhìn anh làm anh lại tức nghẹn.

Nếu nó hiểu người nói, hôm nay nó chạy không khỏi đòn!

Nhưng nó không hiểu, nên anh không thể trút giận.

Tiểu Hoa nghe anh bảo dì Đường đến đón, liền “meo” một tiếng đáng thương: [Tôi không về.]

Nó đến để giúp tìm người mà, chưa làm gì đã bị bắt về sao!

Chu Chi Nam không hiểu, nhưng vẫn quở trách: “Lần sau mà chạy nữa là tôi cho đi nhóc lang thang luôn đấy!”

Tiểu Đào phản đối ngay: “Không được nói vậy! Nó nghe hiểu sẽ buồn đó!”

“Meoo!”

[Đúng vậy!]

Chu Chi Nam nghiến răng: “Nếu nó mà hiểu thì phải biết tôi là vì nó! Ngoài kia chết mèo chó biết bao mà không sợ sao?”

Tiểu Đào cứng họng, nhưng vẫn nhỏ giọng:“Anh phải dịu dàng với nó.”

Chu Chi Nam muốn... chửi thề.

Đúng lúc đó chuông điện thoại bàn vang lên. Văn phòng lập tức im lặng. Diệp Tử Hành nhấc máy: “Xin chào, đội hình sự.”

“Nhận báo án. Khu giáp ranh phía tây thành phố vừa phát hiện một thi thể. Tình huống giống vụ trước!”

Diệp Tử Hành nghiêm túc lại, lập tức báo:“Đội trưởng! Có án mạng ở khu tây, mô tả hiện trường rất giống lần trước!”

Không khí thay đổi. Mọi người lập tức ngưng chơi mèo.

Chu Chi Nam trầm giọng: “Đi! Đến hiện trường!”

“Tất cả rõ!”

Cả đội nhanh chóng cầm đồ rời khỏi.

Trước khi xuất phát, Chu Chi Nam lại nhìn thấy Tiểu Hoa vẫn y như lúc nãy, làm bộ muốn theo ra ngoài cùng.

Anh dừng bước, trừng mắt cảnh cáo: “Ngồi yên đây. Tí nữa dì Đường tới.”

Nhà cách đồn cảnh sát không xa, bắt taxi tầm mười phút là đến. Tiểu Hoa nhiều nhất chỉ phải ở đây một mình nửa tiếng.