Anh đưa tay lên, lần này động tác rất nhẹ, chậm rãi vuốt lại bộ lông vừa bị mình vò rối.
“Được rồi, đi chơi đi. Tôi đi nghỉ đây.”
“Meo...”
[Vâng.]
Chu Chi Nam đứng dậy vào phòng ngủ. Nhưng khi anh bước vào thì Tiểu Hoa cũng đi theo.
Anh không đuổi nó. Nhân lúc dạ dày đỡ đau, anh vào phòng tắm rửa.
Khi bước ra, không thấy Tiểu Hoa đâu. anh vô thức nhìn quanh, đã quen kiểm tra thử nó ở đâu mỗi khi làm gì.
Chu Chi Nam định ra phòng khách tìm, nhưng đi vài bước thì ánh mắt liếc qua thấy cái bóng sau rèm cửa sát tấm kính ban công.
Con vật nhỏ đang trốn, nhưng thấy anh bước ra ngoài thì lại nhích theo vài bước... và bị lộ.
Anh cười khẽ, đi ra tắt đèn phòng khách, rồi quay vào phòng ngủ, không đóng cửa, lên giường nằm.
Căn phòng yên tĩnh. Có vẻ anh đã ngủ.
Tiểu Hoa vẫn nấp sau rèm, nhưng biết chắc anh đã nhìn thấy mình. Không thì sao lại không đóng cửa?
Nó do dự muốn qua xem anh thế nào, lại sợ làm phiền anh nghỉ ngơi. Anh nói nghỉ ngơi xong ngủ dậy sẽ khỏe.
Nhưng nó vẫn lo. Nó đợi rất lâu, suýt ngủ quên, lại vùng tỉnh, rồi lại đợi.
Không biết qua bao lâu, nó đoán anh đã ngủ thật mới rón rén từ sau rèm bước ra.
Đi nhẹ như mèo đúng nghĩa đến cạnh giường. Nhưng nó nhỏ quá, không nhìn thấy anh từ dưới đất, vậy là phải nhảy lên.
Chần chừ giây lát, nó "bật" một cái lên giường, rồi rất cẩn thận tiến đến cạnh gối.
Trong bóng tối, nó vẫn nhìn rõ anh ngủ thật rồi, mặt không còn nhăn nhó đau đớn. Do uống thuốc rồi ngủ sao?
Không biết. Chỉ biết anh không đau nữa là tốt rồi.
Chu Chi Nam khẽ nhúc nhích một chút, Tiểu Hoa lập tức nằm rạp xuống, sợ bị phát hiện.
Nhưng anh không tỉnh, cũng không thấy nó.
Tiểu Hoa thở phào, nằm cạnh anh, rồi cũng buồn ngủ, thϊếp đi lúc nào không hay.
...
Sáng hôm sau.
Chu Chi Nam vừa có động tĩnh, Tiểu Hoa liền mở mắt, rồi “vèo” một cái chạy biến.
Nó chạy thì nhanh, nhưng chân đạp lên nệm vẫn tạo lực, anh lập tức biết là nó.
Chưa kể... cái gối bên cạnh vẫn còn hơi ấm mèo.
Anh vốn đã biết nó không đi. Không hiểu vì sao nó lại ở lại, nhưng anh thật sự cảm nhận được nó đang lo cho mình, nên không nỡ đuổi.
Ngủ dậy tinh thần tốt hơn nhiều. Như thường lệ, anh thay đồ, ra ngoài chạy bộ.
Đi ngang phòng khách, anh lười biếng nói:“Tiểu Hoa, buổi sáng tốt lành.”
“Meo...”
[Chúc buổi sáng.]
Nó nhìn anh rời đi, thầm nghĩ: Anh khỏi rồi đúng không?
Chắc vậy nhỉ?
Không lâu sau, dì Đường tới, chào Tiểu Hoa xong vào bếp. Tiểu Hoa nằm góc phòng ngủ tiếp.
Chu Chi Nam chạy bộ về, tắm rửa, thay đồ, ăn sáng.
Dì Đường thấy thuốc dạ dày liền lải nhải mấy câu lo lắng.
“Dù có bận rộn đến mấy cũng phải ăn chứ, đói đến đau dạ dày thì khổ lắm.” Dì Đường nói với giọng chân thành, đầy quan tâm.
Bà làm việc ở nhà họ Chu đã gần hai mươi năm, nói là nhìn Chu Chi Nam lớn lên cũng không quá. Bao nhiêu năm tích lũy tình cảm, nhìn cậu ấy cứ thế mà hành hạ bản thân, thật sự đau lòng.
Chu Chi Nam đương nhiên hiểu, không trách dì Đường nhiều lời, còn giải thích vài câu: “Bận quá, không kịp lo.”
Dì Đường không hỏi thêm. Bà hiểu tính chất công việc của Chu Chi Nam, có án là từng giây từng phút đều không dám chậm, sợ để hung thủ trốn thoát. Thế nên chỉ có thể nhìn mà thương.
Tiểu Hoa đứng bên nghe, bây giờ đã hiểu vì sao hôm qua Chu Chi Nam không bị thương mà vẫn đau bụng. Là vì anh không ăn uống đàng hoàng, bụng rỗng nên mới khó chịu.