Chương 6

Ngồi trong phòng cùng mèo con, Nghiêm Thạc nhìn sàn gỗ bóng loáng, trong đầu bắt đầu suy nghĩ đến chuyện trải thảm. Anh sống một mình, không thích người lạ bước chân vào “lãnh địa” của mình, nên việc dọn dẹp trong nhà chủ yếu đều tự tay làm. Lắm lúc lười quá mới thuê người đến tổng vệ sinh định kỳ một lần. Cũng vì vậy mà chuyện trải thảm từ trước đến nay anh chưa từng cân nhắc. Nhưng giờ có thêm một cục bông nhỏ mềm mại chạy tới chạy lui trong nhà, cũng không phải không thể nghĩ lại.

Ánh mắt anh rơi xuống ổ mèo bên cạnh, cuối cùng vẫn là đặt Hứa Miêu lên giường mình. Dù gì với mức độ bám người của Manh Manh, chỉ lát nữa thôi là nó cũng sẽ tự trèo lên giường tìm anh.

Manh Manh đi tới đi lui trên giường, có vẻ đang làm quen với lãnh thổ mới, rồi cuối cùng cũng ngoan ngoãn chui vào lòng anh. Nghiêm Thạc nhẹ nhàng vuốt ve cái đầu nhỏ mềm mại của nó, khẽ nói:

“Ngủ trưa ngoan nhé, lát nữa dậy anh sẽ đặt làm cho nhóc một cái cây cào móng. Giờ thú cưng sướиɠ thật, Mi Mi ngày xưa của anh làm gì có cây cào hay đồ chơi mèo nào đâu.”

Hứa Miêu nằm dài trên chiếc giường mềm mại, vừa được vuốt ve vừa mơ màng lim dim thì nghe thấy cái tên “Mi Mi”, tai lập tức vểnh lên, ngước nhìn anh: “Meo?”

Mi Mi là ai? Chẳng lẽ anh từng nuôi con mèo khác?

Đáng tiếc, Nghiêm Thạc chẳng hiểu câu hỏi đó. Tay anh vẫn dịu dàng vuốt ve lông mèo, mắt đã nhắm lại, định tranh thủ ngủ trưa một chút.

Không nhận được câu trả lời, Hứa Miêu nhìn anh thật lâu, rồi thoát khỏi bàn tay ấm áp kia, bò lên ngực anh cọ cọ một lúc, sau đó cũng lười biếng ngủ thϊếp đi.

Suốt buổi sáng, đủ loại cảm xúc dồn dập như buồn bã, thất vọng, lo lắng, sợ hãi, rồi bất ngờ sung sướиɠ khiến Hứa Miêu cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Giờ phút này, cậu cuối cùng cũng có thể yên tâm ở lại thế giới loài người rèn luyện, không còn lo bị trục xuất về Yêu Minh nữa.

Một người một mèo cứ thế thoải mái ngủ một giấc trưa. Thời tiết cuối tháng Mười đã thôi oi bức, dần chuyển sang se lạnh, là khoảng thời gian dễ chịu nhất trong năm ở thành phố Thiên Vân.

Mặc dù Manh Manh rõ ràng vẫn muốn ngủ nướng, nhưng Nghiêm Thạc vẫn “nhẫn tâm” bế nó xuống lầu.

Mèo con còn quá nhỏ, chưa quen với nhà mới, anh cũng không thể để nó một mình lâu. Đương nhiên, nguyên nhân lớn hơn là anh chưa yên tâm nó chưa quen dùng chậu cát, hoặc có thể phá phách cắn xé đồ đạc.

Chơi với đồ chơi một lúc, đợi đến khi Manh Manh rốt cuộc cũng tỉnh táo mà vồ lấy que trêu mèo, người mà Nghiêm Thạc đã hẹn cũng tới nơi. Mặc dù hiện có cây cào móng sẵn, nhưng anh không quá hài lòng nên quyết định đặt làm riêng. Dựa theo chiều cao và vị trí của bức tường cạnh cửa sổ kính sát đất trong phòng khách, anh đặt một cây cào phù hợp với nội thất. Thậm chí cả phòng khách nhỏ trên lầu và phòng ngủ, anh cũng đặt làm riêng từng cái.

Về phần l*иg mèo, anh tạm thời không tính đến. Hiện tại đang nghỉ ở nhà, có thể trông Manh Manh cả ngày, nên không cần dùng tới. Nếu tính cách của nó tốt, không nghịch ngợm, sau này có thể cũng không cần tới l*иg luôn.

Ngoài ra, anh còn đặt làm mấy chiếc giường treo bằng giác hút có thể gắn trên tường hoặc cửa kính. Căn nhà anh đón nắng tốt, ánh sáng xuyên suốt, đến mùa đông Manh Manh có thể nằm phơi nắng trên giường treo, vừa ấm vừa tiện.

Mọi thứ đã chọn xong, chỉ chờ lắp đặt. Nhìn số rau trong bếp vẫn đủ cho bữa tối, Nghiêm Thạc quyết định không ra ngoài nữa. Anh mở máy tính, bắt đầu tìm hiểu các bài viết về nuôi mèo. Thời nay, nuôi thú cưng cầu kỳ hơn rất nhiều, hoàn toàn khác với hồi anh còn nhỏ nuôi mèo ta. Ăn uống, chỗ ngủ, đồ dùng không hề thua kém đồ người, thậm chí còn đắt hơn. Thế nên, anh cần tìm hiểu thật kỹ, không thể cứ dựa vào kinh nghiệm cũ được.

Vậy mà trong quá trình tìm kiếm, Nghiêm Thạc như mở ra một cánh cửa hoàn toàn mới dẫn vào thế giới của những “con sen”. Anh nhìn cái chậu cát ở góc tường, rồi lại nhìn Manh Manh đang ôm một con thú nhồi bông gần bằng người mình mà cắn xé. Anh vuốt vuốt phần lông bụng hơi rối của nó, lẩm bẩm:

“Giờ có cả máy tự dọn phân nữa, có nên mua cho nhóc một cái không nhỉ?”

Hứa Miêu nằm ngửa bốn chân lên trời, ôm chặt con thú nhồi bông, nghe thấy anh nói thì lập tức nhìn về phía anh: “Meo?”

Tuy chỉ là nói miệng, nhưng tay Nghiêm Thạc đã mở trang mua sắm trực tuyến. Hiện tại anh có thể luôn để mắt đến Manh Manh nên chuyện đi vệ sinh vẫn có thể xử lý kịp thời. Nhưng sau này nếu bận rộn, loại máy này có thể giúp anh phần nào, ít nhất là giữ chỗ đi vệ sinh của Manh Manh luôn sạch sẽ, khô ráo.

Đặt mua máy dọn phân xong, anh tiện tay mua thêm một cái hộp sấy. Mèo khác chó, không cần tắm thường xuyên, cũng chẳng cần dắt đi dạo. Ở một chỗ lâu ngày, chúng thường bài xích nơi xa lạ, huống hồ mèo còn rất sợ nước. Nếu sau này dẫn đến tiệm tắm mà nó thích nghi được thì không sao, nhưng nếu không thích nghi, vậy thì nên tắm ở nhà. Một cái hộp sấy để sẵn cũng là chuyện cần thiết.

Rải rác lại mua thêm một đống đồ chơi lớn nhỏ, đảm bảo đầy đủ mọi thứ có thể nghĩ tới. Không có việc gì làm, Nghiêm Thạc nhìn Manh Manh nằm lăn lộn trên bàn máy tính, ôm thú nhồi bông mà cắn tới cắn lui.

Có lẽ là chơi hăng quá, suýt chút nữa lăn từ bàn xuống đất. Anh bật cười, đưa tay đỡ lấy con mèo nhỏ, thấy nó vẫn ôm chặt món đồ chơi, bốn chân chĩa lên trời, mắt thì vẫn chăm chú nhìn anh. Như nghĩ ra điều gì đó, anh lấy điện thoại, tìm một góc chụp thật đẹp rồi lia một loạt ảnh Manh Manh. Sau đó, anh bế mèo vào phòng làm việc.

Hứa Miêu tò mò quan sát căn phòng vừa bước vào. Khác với các không gian còn lại vốn sạch sẽ đơn điệu đến mức đơn sơ, căn phòng này trông rất khác. Dù là phòng khách hay phòng ngủ, nhà của Nghiêm Thạc gần như chẳng có gì ngoài những vật dụng thiết yếu, trống trải đến mức lạnh lẽo.

Nhưng căn phòng này lại chất đầy đồ đạc. Mấy dãy kệ gỗ đặt sát tường, bày la liệt các món đồ ngọc tinh xảo. Có những thứ Hứa Miêu nhìn là nhận ra, cũng có những món rõ ràng là bán thành phẩm còn dang dở.

Trong lúc Hứa Miêu còn đang quan sát xung quanh, Nghiêm Thạc đã chọn ra mấy miếng ngọc không quá đắt nhưng rất đẹp, đặt lên bàn, quay sang nói với con mèo đang ngồi ngoan ngoãn trên bàn làm việc: “Anh khắc cho nhóc một bé Manh Manh nhỏ, được không?”

Hứa Miêu nghiêng đầu, “Manh Manh nhỏ”? Là cái gì vậy?

Nghiêm Thạc vừa nói vừa ngồi xuống, chọn lấy một miếng ngọc, bắt đầu cân nhắc, rồi cầm dụng cụ mài giũa lên. Hôm nay là ngày đầu tiên Manh Manh về nhà, anh định khắc lại hình ảnh nó ôm thú nhồi bông chơi đùa bằng ngọc. Sau này mỗi giai đoạn lớn lên sẽ làm thêm một cái, lưu giữ lại từng bước trưởng thành. Cuối cùng gom lại, làm thành chuông gió hay bộ trang trí, như vậy còn có ý nghĩa hơn cả việc chụp ảnh.