Chương 48

Tối hôm đó, tiêu đề hot trên Weibo là "Hot girl mạng bạo hành mèo", phía sau còn gắn thêm chữ "Nóng bỏng tay". Ngay cả Nghiêm Thạc, người vốn không mấy quan tâm đến mạng xã hội, cũng nhìn thấy. Có lẽ vì bản thân anh cũng nuôi mèo, nên nếu là những tiêu đề hot khác, anh có thể không hứng thú nhấp vào xem, nhưng tiêu đề nóng hổi này khiến anh vô thức nhấp vào.

Anh xem đoạn video do cư dân mạng cắt ghép, một khung cảnh livestream bình thường, một khung cảnh mèo chết lạnh lẽo trên đất. Sự tương phản của hai khung cảnh này còn gây phẫn nộ hơn cả việc xem trực tiếp quá trình ngược đãi mèo.

Hứa Miêu không để ý Nghiêm Thạc đang làm gì, chỉ nằm bên cạnh anh lăn lộn với quả bóng lông nhỏ. Nhưng video do cư dân mạng cắt ghép còn có lời bình ngoài hình, cậu vừa nghe thấy chuyện này, lại còn nhắc đến tên tài khoản video ngắn mà Hứa Thỏ Thỏ đăng ký, lông toàn thân cậu sợ hãi dựng đứng cả lên, sau đó cậu chen lấn trèo từ cánh tay Nghiêm Thạc lên ngực anh, ngơ ngác nhìn video trên máy tính bảng của anh.

Hứa Miêu sợ hết hồn, lần này thì mọi chuyện lớn rồi, vạn nhất Nghiêm Thạc nhìn thấy mấy cái video mà Hứa Thỏ Thỏ quay cho cậu, thì cậu thật sự xong đời. Nhiều giống mèo giống nhau, nhưng cậu không tin có thể tìm ra con nào giống hệt mình!

Khi tim Hứa Miêu sắp nhảy ra khỏi cổ họng, Nghiêm Thạc đang nằm trên sofa đột nhiên lấy tay che mắt Hứa Miêu. Lúc này, video phóng to cận cảnh con mèo chết trên đất, nhưng vì quay lén từ xa nên cận cảnh cũng không rõ ràng lắm, nhưng con mèo đó và con dao, cùng với vết máu trên đất, dù đã được làm mờ cũng có thể nhìn ra hình dáng đại khái.

Hứa Miêu giật mình vì hành động đột ngột của Nghiêm Thạc, cậu còn chưa hiểu anh che mắt mình làm gì, thì nghe Nghiêm Thạc nói: "Đừng nhìn, dù sao cũng là đồng loại của em, nhìn rồi tối nằm mơ gặp ác mộng thì không tốt đâu."

Nghiêm Thạc vừa nói, vừa tắt video chỉ xem được một nửa này, chuyển sang giao diện khác. Dường như không mấy hứng thú, chỉ thuần túy tìm hiểu sơ qua về chuyện này mà thôi.

Hứa Miêu lập tức thở phào nhẹ nhõm nằm sấp trên người Nghiêm Thạc. Cứ bị dọa như thế này mỗi ngày, cậu nghĩ sớm muộn gì mình cũng bị bệnh tim.

Nghiêm Thạc vừa vuốt ve bộ lông mềm mại của mèo, vừa nhấp vào trang chủ của cuộc thi, định xem vòng sơ loại đã đến giai đoạn nào rồi. Thế là Nghiêm Thạc đã bỏ lỡ cơ hội sớm phát hiện chú mèo nhà mình đã thành tinh.

Nghiêm Thạc tiếp tục làm "sen" vui vẻ của mình, còn Chương Khải đưa bé tai cụp bị bệnh nặng đến bệnh viện. Sau khi làm một loạt xét nghiệm, bác sĩ nói với anh rằng con mèo đó bị vấn đề nghiêm trọng về đường ruột do chế độ ăn uống lâu ngày, vì không được đưa đi điều trị kịp thời, bây giờ còn có dấu hiệu của bệnh cổ trướng. Việc điều trị khá phức tạp và chi phí rất cao.

Nghe Chương Khải nói con mèo này không phải của anh, chỉ là bất ngờ xuất hiện ở nhà anh, bác sĩ đã gợi ý an tử. Bệnh cổ trướng ở mèo có nhiều loại, có loại có thể chữa khỏi, cũng có loại tỷ lệ chữa khỏi cực thấp, nhưng dù là loại nào thì mèo cũng phải chịu đau đớn, và chi phí điều trị cũng rất lớn. Nếu con mèo này có chủ, chủ sẵn lòng chi tiền, thì bệnh viện đương nhiên sẽ chữa. Nếu không ai sẵn lòng chi tiền để chữa, thà an tử để mèo bớt đau đớn.

Chương Khải nhìn vào đôi mắt long lanh ngấn nước của con mèo, lại nhớ tới cảnh bé Bối nhà mình đã giấu nó trong ổ như thể cất giữ báu vật, rõ ràng là rất quý con mèo nhỏ này. Trong lòng anh dâng lên chút áy náy, cuối cùng đành mềm lòng nói: "Chữa đi, chi phí tôi lo."

Trước đó chỉ mới kiểm tra sơ bộ đã tốn mất mấy triệu, giờ phải dùng thuốc trước để ổn định tình trạng, nếu không cải thiện thì e là phải mổ. Với tình trạng của con mèo này, chuyện nhập viện là điều chắc chắn. Nhưng ở nhà anh còn một em thỏ con đang tuổi ăn tuổi lớn, đói là la làng, làm gì có thời gian mà ở bệnh viện trông mèo? Vì thế Chương Khải để lại thông tin liên hệ, ứng trước vài chục triệu tiền viện phí, rồi định ghé nhìn mèo lần cuối trước khi rời đi.

Ai ngờ đúng lúc ấy, trong bệnh viện có một cô gái nhỏ mặc đồ điều dưỡng đột nhiên gọi: "Bác sĩ Lý, mọi người xem thử con mèo này có phải là... Là Kachu không ạ?"

Bác sĩ liếc qua màn hình điện thoại trong tay cô nàng, hơi mờ mịt: "Cái gì cơ, Kachu nào?"

Cô trợ lý vội vàng mở video, kể lại vụ bê bối ngược đãi mèo đang leo top tìm kiếm. Chương Khải cũng tò mò không biết con mèo này rốt cuộc là nhà ai, liền ghé lại xem cùng. Trong đoạn clip do cư dân mạng cắt ghép lại, có một phân cảnh được trích từ video từng đăng trên tài khoản tên "Hứa Thỏ Thỏ", chính là một cảnh ngắn cực kỳ quen thuộc.

Chương Khải nhận ra ngay đó là nhà mình. Anh còn nhớ rõ dáng vẻ căn phòng, nhớ cả con mèo lông màu đặc biệt ở nhà Nghiêm Thạc. Thế là anh lấy điện thoại ra, lên mạng tìm tài khoản "Hứa Thỏ Thỏ", cẩn thận xem từng clip một.

Nhà mình này. Mèo nhà người ta này. Rồi cả một giọng nam trong trẻo vang lên trong video nữa...

Chương Khải đứng đó, mặt không biểu cảm, nhưng trong đầu thì rõ ràng đang lật tung cả một bộ phim điều tra.